- Cho ngươi, tỷ tỷ nhận!
- Ngươi nhận, nhưng ta không tiếp thu!
Lăng Hàn đập tới, đánh ngất Lâm Vũ Khởi, sau đó nâng lên, xèo, quay về chỗ cũ.
Nhưng dược lực này cũng không phải đánh ngất liền xong việc, d*c v*ng chưa trừ diệt, nàng chỉ có thể thiêu sạch chính mình.
Tốc độ của Lăng Hàn nhanh chóng, chỉ nháy mắt liền về Lâm gia tổ địa, hắn hơi vung tay, ném Lâm Vũ Khởi cho Hàn Tâm Nghiên.
Lâm Vũ Khởi đã hoàn toàn bị dược lực khống chế, nàng phát ra tiếng r*n r* khiến lòng người say mê, thân thể mềm mại không ngừng vặn vẹo, như một xà mỹ nữ trắng toát.
- Vũ di làm sao vậy?
Lâm Vũ Khởi kinh hãi.
- Uống thuốc mà thôi!
Lăng Hàn tức giận nói.
- Ngươi dẫn nàng vào nhà, giải quyết cho nàng một chút.
- A!
Hàn Tâm Nghiên há to miệng, cái này giải quyết thế nào?
Chẳng lẽ muốn dùng mài gương trong truyền thuyết?
- Chẳng lẽ còn muốn ta hiến thân?
Lăng Hàn trừng một chút.
- Lưu manh!
Hàn Tâm Nghiên đỏ mặt, sau khi mắng một câu, liền vội vã mang Lâm Vũ Khởi tới một toà biệt viện khác, cũng không thể thật cho Lâm Vũ Khởi thất thân a?
Một lúc sau, trong phòng phát ra thanh âm mèo kêu khiến người ta không chịu được, làm sao c*̃ng dừng không được.
- Không tức là sắc, sắc tức là không.
Lăng Hàn ở bên ngoài bảo vệ, miệng lẩm bẩm, suy nghĩ một chút liền có thể biết bên trong xảy ra chuyện gì, điều này làm cho trái tim của hắn có chút đập mạnh, có chút nắm giữ không được.
Dằn vặt một ngày một đêm, thanh âm kia mới rốt cục ngừng lại, Lâm Vũ Khởi cùng Hàn Tâm Nghiên đi ra, trên khuôn mặt vẫn còn có đỏ ửng chưa tan.
Hàn Tâm Nghiên đầy mặt ửng đỏ, xấu hổ khi gặp Lăng Hàn, da mặt của nàng còn non lắm.