- Muốn chết!
Lăng Hàn sát khí như rực cháy, đột nhiên vung tay lên, Vô Tương Thánh Nhân lần thứ hai bị hắn quăng ra.
- Tiểu tử thúi, ngươi xong chưa!
Vô Tương Thánh Nhân thoát ly hoàn cảnh của Luân Hồi Thụ, tự nhiên lập tức dừng lại tìm hiểu, mà ở trong cơn giận dữ, hắn hoàn toàn thả ra khí tức của Thánh Nhân.
- A!
Ba người Tư Đồ Kiến Viễn tim mật lạnh lẽo, đây chính là khí tức của Thánh nhân a!
Lăng Hàn nhân cơ hội giết ra, triển khai Trích Tinh Bộ, sau khi tìm hiểu uy lực của thiên kiếp, tốc độ của hắn cũng tăng thêm kinh khủng, trong nháy mắt liền giết tới, Tiên Ma Kiếm vung ra, phốc phốc phốc, ba cái đầu người không có chút hồi hộp nào mà phóng lên trời.
Bị khí tức của Thánh Nhân khiếp sợ, ba người Tư Đồ Kiến Viễn thậm chí ngay cả một chút chống cự cũng không làm.
- Tiểu tử…
Vô Tương Thánh Nhân còn muốn nói, nhưng bị Lăng Hàn thu vào trong Hắc Tháp, động tác trôi chảy, quả thực là cực kỳ quen thuộc.
Lăng Hàn cất đi không gian linh khí của tám tên cường giả Tinh Thần Cảnh, c*̃ng không nhìn kỹ, trực tiếp phá không rời đi.
Hắn cũng mặc kệ sau khi chết nhiều cường giả Tinh Thần Cảnh như vậy, sẽ khiến Tụ Phong Thành sóng gió động trời như thế nào. Nguyên tắc của hắn rất đơn giản, ngươi muốn giết ta, vậy ta liền giết ngươi, không có gì để nói nhiều.
Vài ngày sau, Lăng Hàn đi tới Đại Doanh Thành.
Trong không gian linh khí của tám tên cường giả Tinh Thần Cảnh lưu lại rất nhiều của cải, gộp lại c*̃ng có hai, ba ức Chân Nguyên Thạch, điều này làm cho Lăng Hàn cực kỳ hài lòng, quả nhiên đánh cướp mới là lựa chọn phát tài tốt nhất.
Tất cả mọi người từ trong Hắc Tháp đi ra, vài ngày nữa bọn họ phải về Hợp Ninh Tinh, vì lẽ đó cần làm một ít chuẩn bị, đồ vật nên thu thập phải thu thập một hồi, người nên mang đi cũng phải chuẩn bị lên đường.