Tám người Tư Đồ Kiến Viễn đồng thời ra tay, công về phía Lăng Hàn.
Đây là người ngoài duy nhất, giết hắn, mọi người có thể thương lượng, phân phối Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm cùng lượng lớn Chân Nguyên Thạch. Nhưng Lăng Hàn chưa trừ diệt, vậy hết thảy đều chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước.
Trong tám cường giả Tinh Thần Cảnh, vẫn là lấy Tư Đồ Kiến Viễn thực lực mạnh nhất, ngoài ra còn có hai người đạt đến đại cực vị, nhưng chỉ sơ kỳ, trong năm người còn lại, ba người trung cực vị, hai người tiểu cực vị.
Bọn họ cùng dùng bí pháp, muốn cấp tốc trấn áp Lăng Hàn.
Oanh, Tinh Thần hiện lên, có toả ra quang mang màu đen âm u, có óng ánh như Thái Dương, cự lực kh*ng b* bao phủ, không chút lưu tình.
Lăng Hàn tay cầm Tiên Ma Kiếm, cười ha ha nói:
- Ta phải đại khai sát giới rồi.
Tiên Ma Kiếm ngâm khẽ, thân kiếm tự chấn, như rồng ngâm hổ khiếu, dưới ôn dưỡng lâu dài, Tiên khí này cũng chậm chậm thông linh.
Vù!
Hắn phát động Thiên uy, tước đi tu vi của tám đại Tinh Thần Cảnh hai tinh.
- Chuyện gì thế này!
- Lực lượng của ta làm sao giảm xuống?
- Đây là bí pháp gì!
Ngoại trừ Tư Đồ Kiến Viễn, bảy người khác đều kinh ngạc thốt lên, đột nhiên mất đi lực lượng quen thuộc của mình, để bọn họ không biết làm thế nào, thật giống như tận thế đến.
- Giết!
Lăng Hàn cầm kiếm mà động, ánh kiếm ngang dọc, như phá Cửu Tiêu.
Phốc, phốc, lập tức liền có hai cái đầu người bay lên, máu tươi từ trong gáy phun ra, xông thẳng tới chân trời.
Đó là hai cường giả Tinh Thần Cảnh tiểu cực vị, ở Đại Xích Dương Đế Triều, thậm chí phóng tới toàn bộ Thần giới cũng có thể xưng một tiếng cường giả, nhưng ngay cả một chiêu của Lăng Hàn cũng không đón được, trực tiếp bị miểu sát, thần hồn câu diệt.