- Khà khà, Hàn ca, đã lâu không gặp.
Triệu Khổ bắt chuyện với Lăng Hàn, hắn thấy Lăng Hàn không có lộ ra vẻ giận dữ, trong lòng cũng bình tĩnh, nếu không hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua như thế, nhất định phải nhìn chằm chằm Tư Mã Lâm.
Phốc!
Tư Mã Lâm phun ra một ngụm lão huyết, thì ra là như vậy.
Chẳng trách Triệu Khổ suýt chút nữa giết hắn, người ta đã sớm nhận thức với Lăng Hàn, hắn gây xích mích ly gián như thế khẳng định trêu chọc Triệu Khổ a!
Còn có, nhị thế tổ như Triệu Khổ cũng xưng Lăng Hàn là ca, vậy Lăng Hàn lại có bối cảnh thế nào?
Làm sao c*̃ng phải là Hằng Hà Cảnh!
Hí!
Tư Mã Lâm lại muốn thổ huyết, chỉ cảm thấy hoa cúc căng thẳng, không ổn đến cực điểm.
- Chúng ta rất có duyên a.
Lăng Hàn cười nói, hắn đối với Ngân Long Chiến Giáp trên người Triệu Khổ là nhớ mãi không quên a, nếu như có thể đoạt tới cho Thiên Phượng Thần Nữ là tốt rồi.
- Hàn ca cũng vì Thái Nhất Ngọc Tủy Tâm mà đến sao?
Triệu Khổ cẩn thận từng li từng tí nói, nếu như cha hắn nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của hắn, tuyệt đối sẽ không tin tưởng đây là con ruột của hắn.
Lăng Hàn gật gù nói:
- Ngươi cũng vì nó mà đến sao?
- Không! Không! Làm sao có khả năng!
Triệu Khổ liền vội vàng lắc đầu, đùa giỡn, hắn nào dám tranh giành với Lăng Hàn.
- Ta là tới hộ giá hộ tống thay Hàn ca, xem ai dám cùng Hàn ca cướp, ta liền đối phó kẻ đó!
- Không tệ, rất có nhãn lực.
Lăng Hàn cười nói.
Hai mắt Triệu Khổ nhất thời tỏa sáng, tuy hiện tại hắn ra vẻ đáng thương, nhưng nếu như cùng Lăng Hàn tạo mối quan hệ, chẳng phải hắn có Sáng Thế Cảnh ở sau lưng chống sao?
Vậy toàn bộ Đại Xích Dương Đế Triều, hắn không phải có thể hoành hành, muốn giết ai thì giết, muốn ngủ ai liền ngủ sao.