Dưới thanh thế như vậy, ngay cả Đinh Bình cũng lộ ra vẻ thận trọng, chờ mong đối thủ cuối cùng này đến.
Rất nhanh, một bóng người ở đường nối hiện ra, là một thiếu niên bề ngoài xấu xí, da dẻ vàng vọt, giống như dinh dưỡng không đầy đủ vậy.
Trên người hắn bốc lên khí tức màu đen, có chút giống hỏa, lại có chút như quang, lại nhìn kỹ, thân thể của hắn giống như quang ảnh, tầm mắt có thể xuyên thấu, quái lạ không nói ra được.
Nhưng chỉ cần nhìn hai mắt của hắn một chút, phỏng chừng bất luận kẻ nào cũng sẽ thấy lạnh cả người.
Ánh mắt thật khát máu!
Thiếu niên này thật giống như từ trong đám dã thú lớn lên, một đường giết chóc mà sinh, ở trong ánh mắt của hắn ngoại trừ khát vọng đối với máu tươi, thì nhìn không tới bất kỳ sắc thái khác.
- Ngang!
Thiếu niên nhìn Đinh Bình rít gào một tiếng, giơ tay phải lên, chỉ thấy trên cổ tay có một thần văn phát sáng, hóa thành một cự lang cao tới ba trượng, cả người bao phủ trong bộ lông màu bạc, có vẻ uy vũ đến cực điểm.
Cự lang nhảy ra, giết về phía Đinh Bình, tốc độ thật nhanh, giống như một vệt ánh sáng, trong nháy mắt liền giết tới trước Đinh Bình, há mồm táp tới của hắn.
Đinh Bình ngưng quyền, đánh về phía đầu của cự lang.
Oành!
Một quyền đập xuống, lực lượng kinh khủng xung kích, con sói lớn kia bị đập nát đầu, thân thể c*̃ng theo quán tính bay ra ngoài, oành… rơi xuống đất, liên tục lăn mười mấy vòng.
Nhưng chuyện quái dị xuất hiện, cự lang đứng lên, đoạn gáy cấp tốc mọc ra một cái đầu mới, tựa hồ không mất một sợi tóc.
- Ồ?
Lăng Hàn cũng có chút ngạc nhiên, con lang này là xảy ra chuyện gì?
Cửu Yêu đưa tay xoắn tay áo, chỉ thấy lại một viên thần văn phát sáng, đùng, ánh sáng phun trào, một con cự hùng máu me xuất hiện, cao tới năm trượng, hình thể kinh người.