Cường giả tuyệt thế!
Trong lòng Triệu Khổ biết lúc này đá vào tấm sắt rồi, đây chính là nhân vật còn muốn trâu bò hơn phụ thân.
Quá con mẹ nó không nghĩ tới, người bị thế lực nhỏ như Địa Long Tông đắc tội, lại còn có bối cảnh như thế!
Triệu Khổ chỉ cảm thấy mình bị Địa Long Tông gài bẫy, tên của mình không rõ ràng sao, khổ bức.
Lăng Hàn nhìn ở trong mắt, con mắt hơi chuyển động nói:
- Triệu Khổ, ta c*̃ng không phải người thích giết chóc, như vậy đi, ngươi lưu lại không hạm, còn có chiến xa, Thần Khí kia, ta tha cho ngươi một mạng.
Cái này gọi là há mồm chờ sung rụng a.
Triệu Khổ đại hỉ, còn có thể nhặt về một mạng?
- Cho ngươi! Đưa hết cho ngươi!
Hắn vội vàng nói, tuy chiếc không hạm này là tọa giá của phụ thân hắn, lúc trước thời điểm kiến tạo không biết tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết, mà chiến xa c*̃ng đồng dạng có giá trị không nhỏ, nhưng vậy thì như thế nào?
Có nặng bằng tính mạng của hắn sao?
Có điều, Triệu Khổ lại nhìn về phía Vô Tương Thánh Nhân, kia mới là đại nhân vật chân chính, chỉ có vị này gật đầu mới thật chắc chắn.
Bộ dáng của Vô Tương Thánh Nhân đầy cao thâm, lạnh nhạt nói:
- Loại chuyện nhỏ này, còn cần hỏi bản tọa sao?
Ngụy trang thật giống!
Triệu Khổ vội vàng ném Thần Khí cả người ra ngoài, nhưng Ngân Long Chiến Giáp trên người lại không chịu cởi ra, đây là thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng của hắn.
Lăng Hàn suy nghĩ một chút, quyết định không bức bách Triệu Khổ quá mức, bằng không đối phương cho rằng hẳn phải chết, liều mạng phản kháng... Vô Tương Thánh Nhân chính là bày biện a!
- Ngươi có thể đi rồi.
Hắn phất tay.
Triệu Khổ rắm cũng không dám thả một cái, vội vã mang theo Thập Nhị Cơ cùng đám binh sĩ rời đi, còn trong lòng có nghĩ muốn báo thù hay không thì không biết.