- Cha, mẹ!
Giang Xảo Linh c*̃ng không do dự, nhảy theo ra.
- Đáng chết!
Dương Kim nổi giận gầm lên một tiếng, vội vàng lăng không chỉ tay ác quỷ, oành, ác quỷ chém ra kiếm thế nhất thời lệch hướng, tách ra Lăng Hàn, đánh trúng mặt đất cách hắn ba trượng, bắn lên bùn cát đầy trời, đại địa nứt toát, như mạng nhện kéo dài.
Đây là một đòn tương đương với Tinh Thần Cảnh, lực phá hoại thật đáng sợ, cho dù nơi này có đại trận bảo vệ cũng vô dụng.
- Dương Đệ, Xảo nhi, nhanh trở về cho lão phu!
Dương Kim lạnh lùng nói, tuy Giang Dược Phong là cháu rể của hắn, nhưng không phải tộc ta, lòng dạ đáng chém, một thân có thể diệt, hắn đã có tâm ý g**t ch*t.
- Không!
Dương Đệ lắc đầu, cầu khẩn nói.
- Lão tổ, van cầu ngươi không nên thương tổn Phong lang!
- Không cho thương tổn cha mẹ ta!
Giang Xảo Linh cũng mở hai tay ra, khí thế hùng hổ.
- Xảo nhi, a Đệ, các ngươi trở lại!
Giang Dược Phong nghiêm mặt nói, hắn không thể mắt thấy sư phụ bị người vây công chí tử, nhưng tương tự không muốn nhìn thấy thê tử và con gái của mình bị liên lụy.
- Phong lang!
Dương Đệ khóc không ra tiếng, chỉ không ngừng lắc đầu.
Trong lòng Giang Dược Phong như đao cắt, nhưng biểu hiện lẫm liệt, hắn không hối hận, cho dù phải chết.
Không có Lăng Hàn, đã sớm không có hắn.
Nhưng Lăng Hàn nở nụ cười nói:
- Dược Phong, ngươi đạt được một giai ngẫu.
Giang Dược Phong cười khổ, đã đến lúc này, sư phụ vẫn không chút hoang mang, phần công lực này để hắn khâm phục, nhưng không thay đổi được hiện trạng chút nào a!
- Lão Trần, xin lỗi!
Lăng Không Thành hừ một tiếng, một lần nữa dịch động ác quỷ, chém về phía Lăng Hàn, đòn đánh này không chỉ đánh về Lăng Hàn, ngay cả bọn người Giang Dược Phong cũng khó có thể may mắn thoát khỏi.