Thạch Hoàng giận dữ, một vệt hào quang dâng lên, quả đấm của hắn lập tức khép lại, tốc độ nhanh kinh người. Hắn là Thạch Linh hậu duệ, thân thể cứng rắn, sức khôi phục kinh người chính là hắn am hiểu nhất.
- Trở lại!
Hắn vung quyền, không tin đường đường Thạch Linh sẽ ở trong cận chiến thua một nhân tộc.
- Như ngươi mong muốn, có điều, ngươi thua liền phải cho ta một bình linh dịch.
Lăng Hàn cười nói.
- Đó là máu của ta!
Thạch Hoàng cường điệu nói.
- Ta biết, hẹp hòi cái gì, cùng lắm ta c*̃ng lấy cho ngươi một chút.
Lăng Hàn không phản đối nói.
- Được, chỉ cần ngươi có thể thắng ta, ta đưa ngươi một bình... linh dịch!
Thạch Hoàng tức hỏng rồi, song quyền huy động liên tục, bảo sam trên người phát sáng, không chỉ có thể tăng lên phòng ngự của hắn, còn có hiệu quả bổ trợ lực lượng nhất định.
Dù sao, đây chính là vật liệu Thánh cấp, cho dù hiện tại bị cắt đến Sơn Hà Cảnh, cũng có công hiệu cực mạnh.
- Ha ha, đây chính là ngươi nói, chờ sau đó không nên chơi xấu!
Lăng Hàn cười to.
- Đánh thắng ta lại nói!
Thạch Hoàng trầm giọng nói, hắn gia trì cho mình các loại bí thuật, sức chiến đấu lại tăng lên một đoạn.
Lăng Hàn không phản đối, trực tiếp phát động Thiên uy.
Vù, dưới một cái xung kích, sức chiến đấu của Thạch Hoàng nhất thời giảm mạnh hai tinh!
Cái này thật đáng sợ, sức chiến đấu mất hai tinh là khái niệm gì? Bị tước gấp trăm lần a!
Sức chiến đấu của hai người vốn tương đương, nhưng một cái đột nhiên bị tước đi trăm lần sức chiến đấu, cái này vẫn là thực lực tương đương chiến đấu sao?
Lăng Hàn đấm ra một quyền, cả người Thạch Hoàng bay ra xa.
Oành oành oành oành, thân thể của Thạch Hoàng một đường va chạm, chí ít đụng gãy chừng trăm gốc đại thụ, lúc này mới ngừng lại, cả người treo ở trên một chạc cây lớn, vèo, thân thể cao ba trượng lập tức thu nhỏ lại, hóa thành tiểu nhân cao ba tấc.