- Ha ha ha ha!
Tóc đen của Xích Hoang Cực rối tung, trong đôi mắt lưu chuyển dị tượng chư thiên Tinh Thần, đỉnh đầu có mặt trời đỏ, đấm ra một quyền ngay cả tứ đại Vương giả cũng không dám đón đỡ, chỉ có thể không ngừng né tránh, lại nhân cơ hội phản kích.
- Vô dụng!
Xích Hoang Cực khinh thường nói, ở trong mắt hắn, chỉ có Lăng Hàn, Bắc Hoàng, Thạch Hoàng mới có thể làm đối thủ của hắn, dư tử tầm thường, chỉ có bị đuổi ra khỏi cửa mà thôi.
Bốn người Vô Diện nào cam tâm chịu thua, dồn dập triển khai tuyệt kỹ, ác chiến với Xích Hoang Cực.
- Thiên Phong Xuất Chân Long!
Vân Nữ nũng nịu một tiếng, dẫn đầu phát động đại chiêu, hai tay trương động, từng đạo Thanh Phong hiện lên, lượn lờ mây tía, mà ở trong núi này, có tiếng rồng ngâm, tựa hồ phủ phục một Chân Long.
Chân Long, đằng ở cửu thiên, uy h**p thiên hạ.
Vù, một luồng áp lực đáng sợ nhất thời bao phủ tứ phương, phảng phất cô gái này chính là thiên hạ tôn sư, tất cả mọi người chỉ có thể kính bái.
- Lưu Thủy Khúc Thương, Thiên Âm Tru Tuyệt!
Vô Diện gảy dây đàn, âm thanh nhanh như trống trận, khiến nhịp tim của người ta không khỏi tăng nhanh, thật giống như muốn nổ tung.
Mà từng đạo sóng âm hóa thành nước chảy, nhìn như vô ngân, nhưng tràn ngập sát cơ, chảy tới Xích Hoang Cực.
Dương Lâm lấy ra một cái ô, cổ kính, có nửa bên đã tổn hại nghiêm trọng, phá hoại vẻ đẹp, nhưng hắn đẩy ra, cả người lại giống như thành trung tâm của vũ trụ, cực kỳ loá mắt.
- Vạn Cổ Thanh Thiên, ta tức vĩnh hằng!
Hắn nói, cổ tán phát quang, hóa thành một vị cổ Phật, kim quang vạn trượng, phách chưởng về phía Xích Hoang Cực.
Đây là Thánh khí không trọn vẹn hắn được, ở bên ngoài có thể trấn Tinh Thần Cảnh!