Lăng Hàn nở nụ cười, tiện tay đấm ra một quyền, vù, thần văn màu xanh lam trên tay hắn hiện lên, phóng ra tia sáng chói mắt, nhất thời, một tia chớp phun trào, hóa thành chớp giật đánh tới Thác Bạt Đông.
- Cái gì!
Trong nháy mắt, bất kể là ai cũng kinh hô, trên mặt đều là vẻ khiếp sợ.
Ở đây, ai không vượt qua thiên kiếp, tự nhiên thanh thanh sở sở thiên kiếp hóa thành lôi đình đáng sợ dường nào, có thể nói, trong các đồ vật nguy hiểm nhất trên đời này, thiên kiếp tuyệt đối có tên, hơn nữa xếp hạng cực cao.
Nhưng lực lượng thiên kiếp thuộc về Thiên đạo, đây là lực lượng ngay cả Thần linh cũng không cách nào nắm giữ, dù cho võ giả hệ Lôi, c*̃ng chỉ có thể vận chuyển lực lượng Lôi đình, cùng Thiên Lôi là hoàn toàn khác nhau.
Nhưng ở trong tay Lăng Hàn, là nổ ra thiên kiếp!
Hắn con mẹ nó, quái đản!
Người khác c*̃ng chỉ khiếp sợ, nhưng Thác Bạt Đông là lông tơ cả người dựng đứng, bắp thịt không khỏi căng ra, cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
Có thể sẽ chết ở chỗ này.
Không!
Thác Bạt Đông dù sao cũng là Vương giả đương đại, hắn hét lớn một tiếng, phốc phốc phốc, bắp thịt cả người cổ trương, căng nứt quần áo, hóa thành một hùng sư màu vàng, cao tới mười trượng, bộ lông cả người như Thần Thiết tạo nên, từng chiếc như mũi tên.
- Phá!
Hắn đấm ra một quyền, đón đánh lôi đình, trên nắm tay hiện ra chín mươi chín thần văn, kim quang như rực cháy.
Cực hạn của Sơn Hà Cảnh chính là chín mươi chín thần văn, ngay cả Cực Cảnh đỉnh cao cũng không thể vượt qua.
Ầm!
Một tiếng nặng hưởng, thân hình của Thác Bạt Đông lùi lại, đến biên giới bình đài mới miễn cưỡng ngừng lại.
- Oa!
Hắn phun một ngụm máu tươi, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn tràn ngập ngơ ngác.