Người lần đầu tiên tới đều kinh hãi, nhưng người đã tới lại cực kỳ bình tĩnh, đây là Sơn Hà Lâm tự khóa, sẽ không cho người tiến vào nữa.
Cùng lúc đó, sương mù bao phủ trên chín bình đài c*̃ng dồn dập tiêu tan, chuyện này ý nghĩa, Cửu Vương chi tranh chính thức bắt đầu.
- Ha ha!
Thạch Hoàng là người thứ nhất nhảy ra, chiếm cứ một bình đài. Hắn lại khôi phục dáng dấp cao ba tấc, xem ra, đây mới là chân thân của hắn, to nhỏ như người thường là dùng nguyên lực đẩy lên, như Lăng Hàn hiện tại vậy.
Bắc Hoàng thứ hai, hắn không có tranh giành với Thạch Hoàng, mà rơi vào một bình đài khác, ngồi ngay ngắn, trên đùi bày một cây đao, chuyên tâm nhìn chăm chú, thật giống như cây đao này chính là thiên địa đại đạo.
Trong ánh mắt của Xích Hoang Cực nhảy qua chiến ý kinh người, mặt trời đỏ trên đỉnh đầu tỏa ra thần quang, khiến con mắt người ta không mở ra được. Hắn nhìn chằm chằm Thạch Hoàng cùng Bắc Hoàng một hồi, lựa chọn leo lên bình đài thứ ba.
Hiện tại còn không phải lúc khai chiến với hai tên kình địch này.
Ba vị Vương trong Vương trước tiên chọn lựa bình đài, điều này làm cho Vương giả khác lựa chọn đơn giản hơn nhiều, chỉ cần tách ra ba người này liền được.
- Lăng huynh, ta đi trước một bước.
Vô Diện nói, trong một tiếng hét dài, hắn leo lên một bình đài.
Các Vương giả dồn dập nhảy ra, tốc độ rất nhanh.
Số lượng Vương giả nơi này vượt qua chín, bởi vậy khẳng định có thiên tài cấp bậc Vương giả phải sớm phát sinh va chạm, đây là rất nhiều thiên tài muốn tránh khỏi. Bởi vậy bọn họ đều muốn nhanh chiếm cứ một cái bình đài, hiển lộ ra vũ lực, để Vương giả khác không dám tới khiêu chiến mình.
Ngược lại, nếu ra tay chậm, vậy cũng chỉ có thể chọn một Vương giả tiến hành chiến đấu, rất bị động.