Ở trong mắt năm người Hàn Phong, trừ mình ra, những người khác đều có thể hi sinh, mà chỉ cần có thể g**t ch*t Lăng Hàn, vậy coi như trả giá hơn trăm Nhật Nguyệt Cảnh để đánh đổi thì đã làm sao?
Nhưng bọn họ nhất định phải thất vọng.
Lăng Hàn lại vận chuyển một giọt Bất Diệt Chân Dịch, tuy hiệu quả không thể so với giọt thứ nhất, nhưng vết thương trên người vẫn tốt hơn nửa, mà năm thần binh đã đến lúc xế chiều, uy lực ngày càng lụn bại.
Đám người Hàn Phong đều tuyệt vọng, hơn trăm người bị năm thần binh hấp thành người khô, nhưng tên này lại còn đang yên đang lành, còn đánh như thế nào?
- Lui!
Bọn họ bất đắc dĩ nói.
Đã không có tinh hoa cho năm thần binh hấp thu, đánh tiếp nữa cũng không có ý nghĩa, thậm chí ngay cả bọn họ cũng phải bỏ mạng lại đây.
- Muốn đi?
Lăng Hàn cười gằn.
- Đánh ta lâu như vậy, nên đến ta a!
Hắn ra tay, một kiếm dật động, Kiếm Khí ngang dọc, nhất thời có mấy chục tên đệ tử Ngũ Tông bị giảo diệt sinh cơ. Trên thực tế, dù cho Lăng Hàn không ra tay, những người này c*̃ng không có bao nhiêu ngày có thể sống.
Năm người Hàn Phong điều khiển thần binh lui lại, thực lực của bọn họ mạnh mẽ, dù cho bị ảnh hưởng c*̉a Thiên uy, nhưng sức chiến đấu đủ để sánh ngang Lăng Hàn. Đánh chiến kéo dài, chiến đến cuối cùng, vậy khẳng định là Lăng Hàn thắng, bởi vì hắn tương đương với thân thể bất tử, nhưng hiện tại bọn họ chạy trốn, Lăng Hàn cũng thật không có biện pháp gì.
Hắn triển khai Trích Tinh Bộ xác thực có thể đuổi theo bọn họ, nhưng sau khi đuổi theo, năm người Hàn Phong liên thủ chống lại, vẫn có thể mở một đường máu.
Vậy thì ngày sau, thời điểm giết tới Ngũ Tông cùng nhau thanh toán a.