Sức chiến đấu của hắn xác thực không thua đối phương, nhưng người trẻ tuổi này quả thực b**n th**, kiếm của hắn chém qua lại một chút cũng không thể thương tổn được đối phương, nhiều nhất chỉ cắt nát quần áo mà thôi.
Chuyện này làm sao chơi?
Nguyên lực của hắn có hạn, khi lực lượng tiêu hao hết thì làm sao bây giờ? Đối phương còn có thể phách đáng sợ, căn bản không cần lo lắng, mà hắn nói không chắc đến một Sơn Hà Cảnh cũng có thể chém xuống sinh cơ.
Điều này làm cho hắn sợ hãi mãnh liệt.
- Cùng tiến lên!
Bốn người Thượng Quan Y Y hiển nhiên c*̃ng nhìn ra, lúc này ai còn sẽ chú ý đơn đả độc đấu gì, dồn dập lấy ra thần binh, triển khai vây công.
- Lăng huynh?
Vô Diện nghẹ giọng hỏi.
- Không cần, ta có thể giải quyết!
Lăng Hàn tràn đầy tự tin nói.
- Tiểu tử thật cuồng, đưa ngươi xuống Địa ngục!
Tích Hoa cung chủ hừ nói, phía sau mở ra hai Phượng dực dài đến trăm trượng, nhưng nhìn kỹ, màu lông trên Phượng dực có chút hỗn tạp, mà Thần diễm thiêu đốt c*̃ng không đủ thuần túy.
Quả nhiên, huyết mạch xa xa không bằng Thiên Phượng Thần Nữ.
- Câu nói này, hẳn là ta đưa cho các ngươi!
Lăng Hàn hét dài một tiếng, sức chiến đấu toàn mở.
Chín Chân Long hình thức ban đầu bay múa ở quanh người hắn, thể lực cùng nguyên lực hoàn mỹ kết hợp, bởi vậy không cần kỹ pháp gì, chính là đập!
Phong cách chiến đấu như vậy đơn giản, thô bạo, nhưng uy lực vô cùng lớn.
Oành oành oành oành, năm đại cường giả liên thủ thì đã làm sao, ngược lại bị Lăng Hàn áp chế, liên tục lùi về phía sau.
Thể phách của hắn thực quá mạnh mẽ, để hắn có thể chỉ công không thủ, nên chỉ có hắn đánh người mà thôi. Còn người mạnh mẽ đến đâu phòng thủ cũng sẽ có lỗ thủng, mà một khi xuất hiện lỗ thủng... vậy thì là trí mạng!