Muốn mượn tay Minh Giới giết người, có hai biện pháp, một là dẫn người tới bên cạnh cường giả Minh Giới, tỷ như Tinh Thần Cảnh, vậy một tia dư âm rung động là có thể chấn Nhật Nguyệt Cảnh nát tan.
Nhưng Lăng Hàn lại không phải ngốc, mắt thấy có cường giả Tinh Thần Cảnh còn lao tới? Điều này cần Tạ Đông Lai c**ng b*c, nhưng Tạ Đông Lai cũng phải bởi vậy rơi vào tình huống nguy hiểm, hắn hận Lăng Hàn, nhưng tuyệt đối không muốn cùng Lăng Hàn chết chúng.
Như vậy chính là biện pháp thứ hai, dẫn Lăng Hàn vào sâu trong đại quân Minh Giới, lợi dụng vô số Nhật Nguyệt Cảnh xa luân chiến mài chết Lăng Hàn. Mà cái này tuy cũng sẽ để Tạ Đông Lai rơi vào trùng vây, nhưng thứ nhất tu vi của hắn cao hơn, khẳng định chống lâu hơn Lăng Hàn, thứ hai hắn còn có thủ đoạn thoát thân, chỉ cần thấy được Lăng Hàn vừa chết, hắn liền phá vòng vây.
Người đã chết, ai có thể nói Tạ Đông Lai đưa Lăng Hàn vào trùng vây của quân địch chứ? Không thấy ngay cả chính hắn c*̃ng vọt vào sao?
Cái này gọi là làm gương cho binh sĩ, cần ngợi khen a.
- Tám phần mười chính là như vậy.
Lăng Hàn quá hiểu tâm tư của Tạ Đông Lai, loại nhị thế tổ này rất dễ đoán.
- Vậy thì nhìn ai âm ai đi!
Mấy ngày bình tĩnh đi qua, Minh Giới cuối cùng phát động một lần chiến đấu quy mô lớn, lần này, hết thảy đại quân của Thần giới đều cùng một chỗ chống đỡ cường địch.
Lăng Hàn ở trong tán binh doanh tự nhiên c*̃ng là điều chắc chắn, nói thật, so với quân chính quy, bọn họ có loại cảm giác như bia đỡ đạn.
Quân chính quy đều đã luyện trận pháp liên kích, mười người một tiểu đội, trăm người một đại đội, có thể phát huy lực lượng toàn thể ra năm phần mười thậm chí sáu phần mười. Đây là cực kỳ đáng sợ, ý nghĩa gần như hai mươi người liền có thể tăng lên một tinh cấp.