Theo càng ngày càng nhiều cường giả đến, con đường Minh Giới xâm lấn tựa hồ sẽ đình chỉ, mà điều này cũng làm cho đại bộ phận người tin tưởng, Minh Giới xâm lấn tuyệt đối không phải vì thổ địa của Vân Đính Tinh, mà là truyền thừa của Hằng Hà Cảnh thậm chí Thánh Nhân.
- Lăng Hàn, đại đội trưởng mới tới muốn gặp ngươi.
Một tên binh lính chạy tới, nhìn Lăng Hàn truyện đạt mệnh lệnh.
Hết thảy tán binh đều không có sắp xếp vào trong quân chính quy, bọn họ cũng không có được qua huấn luyện, dù cho thực lực cá thể mạnh đến đâu c*̃ng không được, căn bản không thể hòa vào trong chiến đấu tập thể, miễn cưỡng nhét bọn họ vào, chỉ có thể đưa tới hiệu quả ngược.
Bởi vậy, hết thảy tán binh bị phân chia thành một đại quân độc lập, vạn nhất phát sinh nổi loạn, vậy ảnh hưởng c*̃ng chỉ là quân đoàn này, mà không thể dao động sức chiến đấu của quân chính quy.
Đại đội trưởng mới tới?
Lăng Hàn cảm giác thấy hơi kỳ quái, hắn nhận ra đối phương sao, làm sao đột nhiên nói muốn gặp mình?
Vậy thì đi gặp một chút đi.
Hắn theo binh sĩ kia, đi tới trước một lều lớn, binh sĩ dừng lại, cung kính nói:
- Đại nhân, Lăng Hàn đã tới.
Cái lều vải này rất lớn, cho thấy địa vị người kia không tầm thường.
- Để hắn đi vào.
Bên trong truyền ra một thanh âm.
Ồ, thanh âm này có chút quen tai.
Lăng Hàn thầm nói, binh lính mở lều vải ra, bên trong nhất thời có một người đi ra.
Tạ Đông Lai!
Chẳng trách thanh âm này quen thuộc như vậy, chẳng trách hắn muốn gặp mình, hóa ra là đến trả đũa.
- Ha ha ha ha, Lăng Hàn, không nghĩ tới đi, nhanh như vậy chúng ta lại gặp mặt!
Tạ Đông Lai cười lạnh nói, khắp khuôn mặt là vẻ hài hước.