Như thế thoáng nhìn, hắn lập tức phát hiện, trên ống tay của bảy người đối phương đều thêu một thanh kiếm.
Thật xảo… Thiên Kiếm Cung!
Kỳ thực c*̃ng hợp lý, bởi vì Thiên Kiếm Cung ở đây thất lạc một tấm bản đồ kho báu rất trọng yếu, đã phái ra một nhóm người đến đây tìm kiếm, nếu tung tích nhóm người này không rõ, sinh tử chưa biết, Thiên Kiếm Cung tự nhiên sẽ phái ra càng nhiều người đến đây tìm kiếm.
Bảy người Thiên Kiếm Cung cũng nhìn ba "người" Lăng Hàn, chỉ cảm thấy tổ hợp của bọn họ c*̃ng quá quái lạ, Nhân tộc, Yêu thú, Mộc Linh.
- Ồ, Nhân tộc này!
Một trung niên nhìn Lăng Hàn, lộ ra vẻ nghi hoặc, chỉ cảm thấy người trẻ tuổi này khá quen.
- Liễu tổ sư, nhân tộc này có gì không thích hợp sao?
Bên cạnh có người hỏi.
- Lăng Hàn!
Người đàn ông trung niên kia đột nhiên vỗ tay, gọi ra một cái tên.
- Lăng Hàn?
Sáu người khác của Thiên Kiếm Cung không rõ, thật giống như xưa nay chưa từng nghe nói qua danh tự này.
- Kẻ cầm đầu mang Hằng Thiên Đại Lục khai thiên!
Người đàn ông trung niên kia nghiến răng nghiến lợi nói, trong đôi mắt hầu như muốn phun ra lửa.
Thế lực Nhật Nguyệt Cảnh ở Thần giới căn bản không quan trọng gì, Ngũ Tông cũng ở trong lúc vô tình mới thu được tiểu thế giới Hằng Thiên Đại Lục này, bị bọn họ xem là trân bảo, kinh doanh trăm vạn năm.
Mà thu hoạch c*̃ng vô cùng khả quan, mỗi vạn năm thì có mấy viên Nhất Giới Đan, để Ngũ Tông xuất hiện rất nhiều cường giả Nhật Nguyệt Cảnh.
Lấy Ngũ Tông so với thế lực Nhật Nguyệt Cảnh khác liền biết, cường giả Nhật Nguyệt Cảnh của bọn họ bất kể là ở số lượng hay tỉ lệ đều cao hơn một đoạn dài.