Lăng Hàn không lui, mà ngưng ra một quyền, đánh tới mãnh thú, từng đạo thần văn đan dệt, hóa thành lưu quang vô tận.
Oành!
Con mãnh thú kia bị đánh bay ra ngoài, lần nữa hóa thành ánh đao, đổ nát ở trong thiên không.
Viêm Quân không khỏi ngơ ngác, một đao này của hắn đã toàn lực, hơn nữa còn gia trì trong Thiên Huyễn Đao uy lực gấp mấy lần, nhưng đối phương chỉ ra một quyền bình thường mà thôi, liền đánh nát công kích của hắn, thực lực này... quá mạnh mẽ đi.
Hắn vội huýt sáo, sóng âm cuồn cuộn, ở dưới nguyên lực thúc đẩy, lấy tốc độ vượt xa bình thường lan truyền về bốn phương tám hướng.
Rất nhanh, phương xa truyền đến đáp lại, hơn nữa còn không chỉ một đạo.
Lăng Hàn không khỏi cười nói:
- Làm sao, đánh không lại muốn tìm giúp đỡ sao?
Viêm Quân không khỏi đỏ mặt, từ trước đến giờ hắn tự phụ, cho rằng ở cùng tuổi, hắn không phải đệ nhất c*̃ng có thể xếp thứ hai, nhưng vừa tới chiến trường hai giới rèn luyện liền gặp phải một đối thủ không cách nào ngang hàng.
Đối thủ... thậm chí kém hắn tiểu cảnh giới nhỏ!
Nếu như chỉ đánh nhau vì thể diện, vậy lấy hắn kiêu căng tự mãn khẳng định quay đầu bỏ đi, nhưng cái này còn liên lụy tới Giới Linh Thạch, to bằng bàn tay a, quý giá bực nào a?
Bởi vậy, hắn mặt dầy gọi viện binh.
Chỉ một lúc sau, liền có năm người hầu như không phân trước sau từ mỗi phương hướng chạy tới, tu vi từ tiểu cực vị đến đại cực vị, phân biệt bốn nam một nữ.
- Viêm sư đệ, xảy ra chuyện gì?
Năm người đều hỏi, bởi vì vừa nãy Viêm Quân phát ra chính là tín hiệu cầu viện khẩn cấp của Liệt Diễm Tông.
Viêm Quân chỉ vào Lăng Hàn nói: