- Há, thật sao?
Lăng Hàn cười nhạt.
- Không sai, giới ta có một vị thiên tài, tên Xích Hoang Cực, tu đạo chỉ hai trăm năm, hiện tại đã bước vào Nhật Nguyệt cực cảnh, ngươi so sánh với hắn, tựa như đom đóm với trăng sáng, căn bản không đáng nhắc tới!
Ngao Tử Vân cực lực làm thấp Lăng Hàn.
Lăng Hàn không khỏi cười thầm, nếu hắn đã như thế, Ngao Tử Vân này lại coi là gì chứ?
Có điều, hai trăm năm bước vào Nhật Nguyệt cực cảnh, cái này rất kh*ng b*!
Phải biết, có bao nhiêu Nhật Nguyệt Cảnh có thể đột phá đến Tinh Thần Cảnh? Cái tỷ lệ này... phỏng chừng trong vạn có một. Có thể ở Nhật Nguyệt Cảnh tu thành cực cảnh lại bước vào Tinh Thần Cảnh, ở trong Tinh Thần Cảnh nhiều nhất chỉ có một phần vạn.
Khó như lên trời!
Mà Xích Hoang Cực này lại dùng hai trăm năm liền đạt đến Nhật Nguyệt cực cảnh, nói cách khác, nếu như hắn sẵn lòng, hoàn toàn có thể ở trong hai trăm năm đột phá đến Tinh Thần Cảnh!
Như thế so sánh, liền có thể thấy được người này đáng sợ dường nào.
Tuy từ lúc Lăng Hàn tu luyện đến nay chỉ ba mươi năm, nhưng sau khi bước vào Thần Cảnh, hắn ở rất nhiều lúc mượn dùng lực lượng của Luân Hồi Thụ, dưới tàng cây ngộ đạo, một ngày bằng một năm, trên thực tế thời gian tìm hiểu cảnh giới vượt xa hai trăm năm.
- Có thể... Xích Hoang Cực này c*̃ng có bảo vật tương tự Hắc Tháp, có thể gia tốc thời gian.
Hắn suy đoán nói, bởi vì Tiểu Tháp đã nói, khi Hắc Tháp khôi phục trạng thái toàn thịnh, liền có thể mở ra thời gian gia tốc, trong Hắc Tháp một ngày, ngoại giới có khả năng là mười ngày, một tháng thậm chí mấy năm!
Cái này không chỉ gia tốc thần hồn, mà cả người, ngay cả tích lũy tu vi cũng có thể gia tốc.