Ba ba ba ba, từng cái đầu bạo liệt, huyết hoa trùng thiên. Nơi đây có mười mấy đạo tặc, cái nào trải qua Lăng Hàn tàn sát như thế, trong nháy mắt, cũng chỉ còn lại có ba cường phỉ Nhật Nguyệt Cảnh.
Chỉ là hai đùi của ba người này cũng run lên, thanh niên đối diện quả thực như Sát Thần, một quyền chính là một cái, ở dưới sự vây công của bọn hắn cũng có thể ung dung sát nhân, thực lực như vậy để cho bọn họ tâm kinh đảm hàn.
Quá mạnh mẻ.
- Ghê tởm!
Một gã cường phỉ giận dữ hét.
- Lão nhị lão tam, không nên đau lòng, đều tế Thần Phù, nếu không... ngày hôm nay sẽ chết ở nơi này.
Hắn móc ra một tấm Thần Phù, vỗ xuống ngực.
Nhất thời, cả người hắn thả ra hào quang đỏ thắm, Liệt Diễm phun trào, làm cho khí tức của hắn lập tức cường đại gấp mấy lần.
Hai người khác cũng nhe răng cười, dồn dập lấy thần phù dán lên người.
Bọn họ đều tu luyện công pháp giống nhau, dùng cũng là loại hình Thần Phù đồng nhất, Xích Diễm trùng thiên, lập tức liền có lực lượng trung cực vị đỉnh phong thậm chí đại cực vị sơ kỳ.
- Chết đi!
Ba người dồn dập đánh ra, muốn g**t ch*t Lăng Hàn.
Lăng Hàn kinh ngạc, loại Thần Phù đề thăng lực lượng này rất trân quý, ở trên người ba tặc phỉ cũng có thể nhìn đến… chắc là bọn họ sử dụng Công Huân đổi.
Thảo nào rất nhiều người cho dù phục dịch xong vẫn ở nơi này dốc sức làm, bởi vì dứt bỏ tỉ lệ tử vong kinh người, chiến trường hai giới cũng là một bảo địa, chỉ cần có thể tích lũy công huân, liền có thể đổi được tất cả bảo vật.
Dùng ở trên người ba người này, ha hả, thực lãng phí.