Lúc này thỏ cùng Lão Nhân Sâm mới câm như hến, ý thức được người trước mặt này cũng là một kẻ tham ăn.
Lăng Hàn ném Lão Nhân Sâm cùng thỏ lên mặt đất nói:
- Thỏ, ngươi tới nơi này đã nhiều năm, có lý giải gì không?
Thỏ liếc nhìn Lão Nhân Sâm, nhịn không được ch** n**c miếng, lúc này mới nói:
- Chiến trường hai giới, linh khí cằn cỗi, đối với võ giả mà nói đây là địa phương nát nhất. Chẳng qua, cũng bởi vì nơi này là địa phương hai giới tương giao, quy tắc hai thế giới va chạm, sẽ thỉnh thoảng diễn hóa thành thực chất.
- Ồ?
Lăng Hàn kinh ngạc, quy tắc nhìn không thấy sờ không được, cho nên mới khó lĩnh ngộ, lại sẽ diễn hóa thành thực chất?
- Cái kia được xưng là Giới Linh Thạch, luyện hóa mà nói, có thể lĩnh ngộ quy tắc!
Thỏ nói.
- Thỏ Gia từng nhặt được một viên, sau khi luyện hóa, quả nhiên ở trên nắm giữ đại đạo nhảy một bước dài.
- Hắc hắc, có người nói đôi khi ngay cả Sáng Thế Cảnh cũng sẽ chạy đi chiến trường hai giới tìm kiếm Giới Linh Thạch, chỉ là đồ chơi này thực rất hi hữu, hơn nữa, cảnh giới càng cao, muốn tiến thêm một bước mà nói, cần dùng Giới Linh Thạch cũng càng nhiều.
Lăng Hàn nghĩ, thảo nào Đế Triều tích cực đối kháng Minh Giới như thế, hoặc là, vì sao sinh linh hai giới sẽ phát sinh xung đột thường xuyên như thế, bởi vì tất cả mọi người muốn ở chỗ này tìm được Giới Linh Thạch!
- Giới Linh Thạch thường ở địa phương nào?
Lăng Hàn hỏi.
- Tự nhiên là ở địa phương hai giới trùng kích mãnh liệt nhất.
Thỏ nói.
- Vậy hẳn là ở chỗ vạn dặm phía trước.
Lăng Hàn nói, nơi đó đi lên trước một khoảng cách, chính là địa bàn của Minh Giới. Nơi này là đại bản doanh của Thần Giới, mà bên kia là đại bản doanh của Minh Giới.