Lăng Hàn cười cười nói
- Phu nhân là uống quá nhiều sao, say cũng không nhẹ! Được rồi, ta không có thời gian chơi với ngươi, nếu không tránh mà nói, ta không thể làm gì khác hơn là phá hủy cái xe ngựa này của phu nhân!
Lâm Vũ Viên há hốc mồm cứng lưỡi, người này còn cự tuyệt mình.
- Ô!
Nàng đột nhiên ủy khuất, ô ô ô khóc thút thít.
Ngươi bị động kinh sao?
Ta một ngón tay cũng không có đụng ngươi, sao ngươi như bị người khinh bạc vậy? Lăng Hàn cảm thấy đau đầu.
Không nên chọc thì tốt hơn, đi!
Lăng Hàn muốn nhấc chân, lại thấy hoa mắt, Lâm Vũ Viên mới vừa rồi còn ngồi dưới đất khóc thút thít lại chặn đường đi của hắn, thực lực của nữ nhân này thật có chút sâu không lường được, để cho Lăng Hàn không cách nào nắm bắt, không cách nào suy đoán.
- Ngươi khi dễ người!
Lâm Vũ Viên dùng giọng nức nỡ nói, chẳng qua nàng vốn là vưu vật quyến rũ như nước, vừa lê hoa đái vũ, nhất thời để cho người ta lên tà hỏa, càng hiện lên một cổ vọng động muốn giày xéo nàng mãnh liệt.
Loại quý phụ cao cao tại thượng này, là có thể k*ch th*ch h*m m**n chinh phục của nam nhân nhất, thật muốn xé rách quần áo của nàng, để cho nàng thần phục ở dưới khố của mình …… dựa vào! Lăng Hàn nhe răng, mị lực của cái họa thủy này thật không nhỏ, hại hắn lại suy nghĩ nhiều.
Hắn vội vàng nghĩ tới Loạn Tinh Nữ Hoàng, dung nhan tuyệt sắc khuynh thành kia vừa hiện, Lâm Vũ Viên lập tức mất đi quang thải, ở trước mặt của hắn bình thường, sẽ không có một tia cám dỗ nữa.
Nữ hoàng đại nhân lại còn có thể coi là thuốc thanh tâm, cái này, thật đáng khen a!
Lâm Vũ Viên lần nữa chắc lưỡi hít hà, lão nương đã dùng tới bản lãnh áp đáy hòm, ngươi lại còn một bộ cười chê?