- Thanh La, đủ rồi!
Trong xe truyền ra một thanh âm quyến rũ thấu xương, chính là chưởng môn nhân của Đại Doanh Thành Bảo Lâm Các… Lâm Vũ Viên.
Làn gió thơm dương động, cửa xe mở ra, đứng một đại mỹ nhân phong tình vạn chủng, vóc dáng ngạo nhân, chỉ vừa đứng đó là có thể làm người sinh ra tưởng tượng vô tận. Hơn nữa, nữ nhân này hiển nhiên rất am hiểu phát huy mị lực đến mức tận cùng, đây cũng không phải là tùy tùy tiện tiện đứng, mà là thân thể mềm mại khẽ nghiêng, hiển lộ đường cong toàn thân.
Thực sự là rượu không say người người tự say.
- Lăng đại sư, thiếp cũng không phải hồng thủy mãnh thú gì, ngươi còn sợ thiếp ăn ngươi sao?
Nàng cười khanh khách, như nhánh hoa run rẩy, phong tình động nhân.
Bị nàng nói như vậy, Lăng Hàn tự nhiên cũng không tiện rời đi, liền cười cười nói:
- Không biết phu nhân có gì chỉ giáo?
- Lên xe trước đi.
Lâm Vũ Viên cười quyến rũ nói.
Lăng Hàn hơi do dự, vẫn gật đầu, leo lên xe ngựa.
Lâm Vũ Viên xoay người tiến nhập trong xe, nàng mặc một quần dài màu đỏ, rất vừa người, bao vây vóc dáng hoàn mỹ của nàng thật chặc, đứng ở sau lưng nàng, có thể tinh tường thấy vòng eo như dương liễu chập chờn sinh tư.
Mà cái mông tròn vo cũng bị vải vóc bao chặt chẽ, đi một bước, kiều đồn nhô lên, mê người như có thể chảy ra nước.
Lăng Hàn coi như là thường thấy mỹ nữ, mà nói đến mê người, Loạn Tinh Nữ Hoàng muốn vượt lên nàng thập bội, nhưng nói đến làm sao bày ra phong tình bằng phương thức nóng bỏng, nữ nhân này tuyệt đối am hiểu nhất.
Ngay cả hắn cũng không dám xem nhiều, rất sợ xảy ra sự cố.
Lâm Vũ Viên nhất cử nhất động đều xinh đẹp mê người.