- Lăng Hàn tự xưng là Đan Sư cấp bảy, chúng ta chỉ cần mời tới một Đan Sư cấp tám, cùng hắn so một hồi, vô luận là tỷ thí đan dược cấp bảy hay đan dược cấp tám, thì chúng ta đều có thể đạt được thắng lợi.
Lão Đan Sư nói.
- Bất quá, Đan Sư cấp tám không có thường trú ở các ta, dù lập tức phát sinh thỉnh cầu, đến bổn thành cũng cần hai ba tháng. Nếu ở trên đường còn có trở ngại, vậy thời gian sẽ dài hơn.
Lâm Vũ Viên trầm ngâm chỉ chốc lát nói:
- Liền hai bút cùng vẽ, trước đi mời chào Lăng Hàn, nếu hắn ngoan ngoãn nghe theo, vậy dĩ nhiên tốt nhất. Nếu không chịu mà nói, vậy thì đè hắn xuống.
- Vâng!
Lão Đan Sư gật đầu.
Lâm Vũ Viên suy nghĩ một chút, lại nói:
- Hình như tiêu chuẩn Đan Đạo của Lăng Hàn còn không kém, điều kiện không ngại mở cao một chút. Ân, chiếu quy cách của Đan Sư cấp tám đi.
- Vâng!
Lão Đan Sư gật đầu, tin tưởng mở ra điều kiện như vậy, chỉ cần Lăng Hàn không phải ngu ngốc thì nhất định sẽ đáp ứng.
Nhưng để cho hắn vạn lần không ngờ là, hắn căn bản ngay cả mặt của Lăng Hàn cũng không nhìn thấy, trực tiếp bị hai thị vệ của Lăng Hàn hạ lệnh trục khách. Sau khi báo cấp cho Lâm Vũ Viên, tự nhiên khiến vưu vật quyến rũ này giận dữ, lệnh mau chóng điều Đan Sư cấp tám lại, triệt để chèn ép Lăng Hàn.
Không khéo là, Đan Sư cấp tám cư nhiên ở lúc mấu chốt bế quan, nghe nói chiếm được một cổ đan phương, đang chuyên tâm nghiên cứu, bởi vậy nhất thời bán hội không thể tới, lúc này Bảo Lâm Các cũng không có biện pháp, chỉ có thể ngồi xem Hàn Lâm Các ngày càng lớn mạnh.
Nhưng tối đa nửa năm, mặc kệ có nghiên cứu thấu hay không, Đan Sư này nhất định sẽ ra hít thở không khí, đến lúc đó tự nhiên sẽ có người truyền đạt tin tức, mời Đan Sư cấp tám này đi đối phó Lăng Hàn.