Lão đầu thất hồn lạc phách, hắn cư nhiên nổ lò, như vậy hiện tại hắn chỉ có kỳ vọng Lăng Hàn cũng nổ lò, bằng không chỉ cần đối phương có thể luyện đan dược ra liền thắng.
Lại vài ngày sau, Lăng Hàn ngừng lại, vỗ nắp lò, thình thịch, ba viên thuốc bay ra, quấn lấy thần quang, lóng lánh kinh người.
Thành đan!
Lý Đan Sư nhất thời đặt mông ngồi trên mặt đất, đối phương thậm chí ngay cả Linh Vũ Tẩy Cốt Đan cũng có thể luyện chế ra, dù hắn không nổ lò cũng chỉ có thể viết chữ phục. Huống chi, đối phương không chỉ thành đan đơn giản như vậy, mà là luyện ra ba viên.
Dọa chết người!
Lăng Hàn nắm ba viên Linh Vũ Tẩy Cốt Đan trong tay, cười nói:
- Lý Đan Sư cần kiểm tra một chút không?
- Không, không cần!
Lý Đan Sư thất hồn lạc phách nói, sau vài ngày hắn tận mắt nhìn Lăng Hàn luyện đan, thủ pháp như nước chảy mây trôi kia để hắn chỉ cảm thấy cảnh đẹp ý vui, vứt hắn mấy con phố.
Hắn bò dậy, đẩy chúng nhân đi về phía trước, thân hình có vẻ hơi còng xuống.
Tất cả mọi người thở dài, đây chính là một vị Đan Sư cấp bảy a!
Đám Đan Sư của Bảo Các lâm vội vàng đuổi theo, khuyên bảo, hà tất đấu khí nhất thời?
Lý Đan Sư cũng cười nói:
- Nói tự nhiên phải giữ lời, lão phu vĩnh viễn sẽ không về Đại Doanh Thành nữa! Bất quá... lão phu chỉ nói ly khai Đại Doanh Thành, cũng không nói ly khai Bảo Lâm Các, hoàn toàn có thể đi phân bộ của những thành thị khác.
Ta dựa vào!
Da mặt của tất cả mọi người co quắp, gừng càng già càng cay a, kéo một vòng, hắn vẫn lưu lại Bảo Lâm Các, chỉ là đổi một thành thị mà thôi. Mà đối với Đan Sư mà nói, ở chỗ nào luyện đan có trọng yếu sao?