Hổ Nữu lấy tay hư nắm, xách Dương Hạo lên, lệch đầu nhìn hắn, kỳ quái nói:
- Nhìn ngươi xấu như vậy, cũng dám đối kháng Lăng Hàn của Nữu, thực sự là ngu ngốc!
Ba, Tam Nguyên Thượng Nhân đặt mông ngồi trên mặt đất, dưới lực lượng cường đại trùng kích, chủ phong nguyên bản lung lay sắp đổ nhất thời xuất hiện một vết nứt, xỏ xuyên qua cả ngọn núi.
Oanh, toàn bộ chủ phong ầm ầm sụp đổ.
Thật đáng sợ, Hổ Nữu căn bản không có nhằm vào hắn, chỉ một quyền oanh phá phòng ngự, nhưng lực phản chấn lại làm cho Tam Nguyên Thượng Nhân không thể tự chủ, đặt mông ngồi xuống oanh vỡ một ngọn núi.
Ùng ùng, thiên băng địa liệt, nhưng người ở phụ cận đều như tượng đá, mặc loạn thạch va kích, lại từng cái không cảm giác chút nào.
Bọn họ đắm chìm trong khiếp sợ vô tận.
Vừa bắt đầu, mọi người cho rằng Hổ Nữu là Nhật Nguyệt Cảnh đỉnh phong, mới có thể một cước đạp hôn mê Dương Hạo, đợi nàng đơn giản đánh bại Cốc Hoang cùng Hoa Dương Văn, mọi người mới suy đoán nàng bước vào Tinh Thần Cảnh.
Nhưng Hổ Nữu lại một kích đánh giết hai Tinh Thần Cảnh đỉnh phong, chúng nhân đánh giá nàng tự nhiên tăng lên một tầng nữa, bởi vì nàng là Hằng Hà Cảnh.
Nhưng mà đây cũng không phải thực lực chân chính của nàng?
Một quyền đánh ra, căn bản không có tận lực nhằm vào, Tam Nguyên Thượng Nhân liền gục xuống.
Này là hoàn toàn nghiền ép a!
Hằng Hà Cảnh trung cực vị, đại cực vị? Thậm chí Đại viên mãn?
- Sáng Thế… Sáng Thế cảnh!
Tam Nguyên Thượng Nhân thất hồn lạc phách nói, hắn ở trên chiến trường hai giới gặp qua Ma Chủ cùng Thánh Nhân chiến đấu, đây tuyệt đối là lực lượng diệt thế.
Thánh Nhân là Sáng Thế lực, mà Ma Chủ là Diệt Thế lực, hai loại lực lượng không có phân chia cao thấp, chỉ xem ai nắm giữ càng sâu.