Một ngày, hai ngày, ba ngày, thời gian lặng yên trôi qua.
Cấm chế của Hồng Vũ Thần Vương Thụ mạnh vượt xa Lăng Hàn dự liệu, tròn hai mười ngày trôi qua, hắn vẫn không thể nào thành công, nhưng ở trong dược sơn đả tọa tu luyện, hơn nữa ngộ đạo dưới Luân Hồi Thụ, cảnh giới của hắn lại đi tới một bước, tu ra con sông thứ năm.
Cực cảnh hậu kỳ!
Chỉ cần tiến thêm một bước, đó chính là cực cảnh đỉnh phong, cực hạn chân chính của Sơn Hà Cảnh, có Thập Tinh lực lượng, có thể sánh ngang Nhật Nguyệt Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ.
- Thực sự là vô tâm cắm liễu liễu xanh tươi a!
Lăng Hàn lắc đầu, cấm chế không có phá vỡ, nhưng tu vi lại tăng vọt.
Không có biện pháp, bọn họ cả ngày ăn thần dược, trọng yếu nhất là còn có Luân Hồi Thụ ngộ đạo, tiến cảnh muốn chậm cũng chậm không được.
Tiến cảnh của Thủy Nhạn Ngọc cùng Hồ Phỉ Vân cũng rất nhanh, người trước lặng yên bước vào Đại viên mãn, tính thời gian nàng tu luyện, đây là một thành tựu kinh người, chờ trở lại Lẫm Thiên Tông, nói không chừng sẽ được liệt vào đệ tử trọng điểm.
Hồ Phỉ Vân thì bước vào cực cảnh.
Nàng là phân thân của Loạn Tinh Nữ Hoàng, kỳ thực ở bước này đã đi qua chín lần, hiện tại lại đi lần thứ mười tự nhiên rất dễ dàng, chỉ là lúc độ Thiên Kiếp để cho nàng gà bay chó sủa, có thể nói vô cùng thê thảm.
Không có Loạn Tinh Nữ Hoàng nhập chủ, nàng hoàn toàn chính là cặn bả.
Như cái gọi là thiên tài Nhất Tinh, thiên tài Nhị Tinh, chính là có thể vượt cảnh giới một hai trình tự chiến đấu, mà phần lớn người là cảnh giới tương đương thực lực. Nhưng Hồ Phỉ Vân thì sao? Quả thực chính là một sỉ nhục của giới võ đạo!
Chiến lực của nàng so với cảnh giới thấp hơn chí ít một hai trình tự, có thể coi là xuẩn tài âm tinh cấp.