- Các ngươi cười cái gì?
Hồ Phỉ Vân nhảy lên.
- Lăng Hàn lợi hại nhất, là lợi hại nhất!
Mọi người kinh ngạc, không nghĩ tới lại nhảy ra một người thay Lăng Hàn nói chuyện.
Đây chính là đệ tử hạt giống a!
Đệ tử hạt giống nào không phải kiêu căng tự mãn, nhưng Lăng Hàn còn chưa xuất hiện, lại được vài tên đệ tử hạt giống tôn sùng, cái này thật khiến người ta khó có thể tưởng tượng.
Mọi người c*̃ng hiếu kỳ, muốn gặp nam nhân thần bí kia, đến cùng nắm giữ thực lực mạnh mẽ cỡ nào, mị lực thế nào?
Ở trong lòng Ngô Triết bay lên đố kị, bởi vì hai tuyệt thế mỹ nữ Thiệu Tư Tư, Hồ Phỉ Vân đều toát ra hảo cảm với Lăng Hàn, Hồ Phỉ Vân thì càng không cần phải nói, quả thực là ai nói xấu Lăng Hàn nàng liền đánh người đó.
Nhưng nam nhân kia ngay cả Lẫm Thiên Tông cũng không có tư cách tiến vào!
Hắn cực kỳ khó chịu, nghĩ hắn chính là một trong sáu đại Vương giả, bình thường không biết có bao nhiêu nữ đệ tử trong tông đầu hoài tống bão với hắn, chỉ là hắn một lòng võ đạo, căn bản không có hứng thú, thật vất vả nhìn thấy mỹ nhân tuyệt sắc trong đệ tử hạt giống lần này, nhưng hai cái đều kính nể với một người đàn ông khác không thôi.
Quá đáng ghét, đừng cho hắn gặp phải, bằng không khẳng định sẽ đánh chết.
- Thực sự là chuyện cười, nếu như mấy vị sư huynh nói lợi hại như vậy, sao không được tông môn thu nhận?
Một thiếu niên áo lục lạnh lùng nói, chính là mấy ngày trước đi chọn thị vệ, bị Lăng Hàn một chỉ đẩy lùi… Phù Lương Dạ.
Lúc này trên tay của hắn còn băng vải trắng, tuy đó là một chỉ tùy ý của Lăng Hàn, nhưng trong đó có ý chí võ đạo của hắn, nào dễ dàng trục xuất như thế?