Theo cảnh giới tăng vọt, dung mạo của Vũ Hoàng cũng càng ngày càng trẻ, nhưng lại trẻ cũng không về được lúc hai mươi tuổi. Hắn bây giờ đại khái như hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, đặt ở trong một đám người trẻ tuổi như vậy liền có chút “già nua”.
Hết cách rồi, tuy luận tuổi tác thực tế Vũ Hoàng nhỏ hơn đại bộ phận mọi người, nhưng ai bảo thời điểm hắn bước vào Sinh Hoa Cảnh đã gần sáu mươi tuổi chứ?
Ở mọi người nhìn, đây là thiên phú của Vũ Hoàng không đủ.
Không phải sao?
Thiên tài như bọn họ, bảy tám tuổi thì có thể bước vào Sinh Hoa Cảnh, thân thể chỉ phát triển mà sẽ không già yếu. Già yếu ý vị như thế nào? Cảnh giới của ngươi theo không kịp, sinh mệnh tinh khí trôi đi lượng lớn, nếu không làm sao sẽ già yếu?
Trên mặt Triêu Tuyên mang theo nụ cười, nhưng trong lòng lại xem thường, mình lại cùng loại phế vật này ở chung, quả thực là nhục nhã đối với hắn!
Vậy cũng tốt, liền cho người này một bài học, tốt nhất là có thể làm cho hắn tự động lui ra tông môn, miễn cho kéo thấp cấp độ của hắn.
- Xem chiêu!
Hắn rất xem thường Vũ Hoàng, một chưởng ấn xuống, cực kỳ hững hờ.
Vũ Hoàng xuất kích, oanh, khí phách b*n r* bốn phía, song quyền nổ ra như mưa.
Cái gì!
Triêu Tuyên lập tức lộ ra vẻ khiếp sợ, không nghĩ tới công kích của Vũ Hoàng bén nhọn như vậy. Thực lực của hắn xác thực rất mạnh, nhưng không chắc mạnh hơn Vũ Hoàng, bởi vậy bị Vũ Hoàng vồ lấy tiên cơ, tự nhiên là từng bước lùi về sau, chỉ có thể bị động phòng thủ.
Kinh nghiệm chiến đấu của Vũ Hoàng phong phú cỡ nào, nếu như cảnh giới, lá bài tẩy của hai người giống nhau, Lăng Hàn c*̃ng không chắc có thể đánh bại Vũ Hoàng.