- Cảm ơn!
Thủy Nhạn Ngọc lạnh lùng nói.
Tất Hoa không có đi, cũng muốn nhìn Lăng Hàn ở trước mặt Thủy Nhạn Ngọc ăn quả đắng, quả nhiên, nữ nhân này ngay cả mặt mũi của đệ tử hạt giống cũng không bán. Trong lòng hắn không khỏi bay lên một luồng khoái ý, đồ vật mình không chiếm được, tự nhiên c*̃ng hi vọng người khác không chiếm được.
- Nếu như ta kiên trì thì sao?
Lăng Hàn chặn trước người Thủy Nhạn Ngọc, hai tay mở ra, một bộ ác bá cướp cô dâu.
- Tông môn có quy củ của tông môn!
Thủy Nhạn Ngọc lạnh giọng nói, nàng không tin Lăng Hàn làm như thế, đại năng trong tông sẽ buông xuôi bỏ mặc.
Lăng Hàn cười hì hì nói:
- Ngươi là vợ ta, nhất định!
Câu nói này, hắn dùng âm thanh của mình nói ra.
Thủy Nhạn Ngọc nhất thời ngẩn ra, khuôn mặt lộ ra một tia kinh hỉ, nhưng c*̃ng có cẩn thận, dù sao không thể bằng vào âm thanh liền nhận định một người.
- Đến, ôm một cái!
Lăng Hàn nói, c*̃ng mặc kệ Thủy Nhạn Ngọc có đồng ý hay không, trực tiếp ôm đối phương vào trong lồng ngực.
Dựa vào, thật ra tay?
Tất cả mọi người nhe răng, chỉ cảm thấy tên đệ tử hạt giống này quá háo sắc, lại ở trước mắt mọi người đùa giỡn sư muội, cái này không phải muốn chết sao? Mặc ngươi lại thiên tài, công nhiên đạp quy củ của tông môn, ai có thể giữ được ngươi?
Vừa bị ôm, Thủy Nhạn Ngọc tự nhiên nghe thấy mùi vị quen thuộc.
Là hắn!
Nàng không khỏi kích động, không kìm lòng được mà duỗi hai tay ra, vây quanh cổ Lăng Hàn.
Phốc…
Tất cả mọi người lại phun ra ngoài, đây là việc gì a, nhanh như vậy liền bị cám dỗ?
Bọn họ không biết Lăng Hàn cùng Thủy Nhạn Ngọc đã sớm là một đôi, còn tưởng rằng Thủy Nhạn Ngọc bị Lăng Hàn ôm như thế liền đ*ng t*nh, tự nhiên mỗi người đều hối hận, sớm biết liền dùng mạnh với vưu vật này a, ngươi xem, dễ đắc thủ cỡ nào?