- Thả sư muội của ta ra!
Tráng hán rống to, phóng về phía Trương Đồng.
- Hừ, không biết điều!
Trương Đồng đưa tay ấn nhẹ, vù, nguyên lực hóa thành thần liên, đan dệt thành lưới, phủ đầu bọc lại tráng hán.
Cảnh giới của song phương chênh lệch quá lớn, dù là Lăng Hàn, nếu áp chế hắn về Tiểu cực vị, hắn c*̃ng không thể ngang hàng Đại viên mãn, trừ khi là thiên tài Thập Tinh, vậy vừa vào Tiểu cực vị liền có thể ngang hàng Đại viên mãn hậu kỳ, có thể nói b**n th**.
- Sư huynh! Sư huynh!
Thanh Y mỹ nữ kinh ngạc thốt lên.
- Yên tâm, bản thiếu ra tay có chừng mực.
Trương Đồng cười khà khà.
- Cô nương, lần này có thể nói cho ta biết phương danh chứ?
Thanh Y mỹ nữ trợn mắt nhìn Trương Đồng, trên mặt tất cả đều là bất khuất.
Trương Đồng c*̃ng không tức giận, nhìn bốn con chó săn vừa mới bò lên nói:
- Vừa nãy người này đánh các ngươi như thế nào, các ngươi liền đánh trở lại như thế đó.
- Vâng, Đồng thiếu!
Bốn người này đều cười gằn.
- Không!
Thanh Y mỹ nữ kinh hãi đến biến sắc, làm sao người này có thể đê tiện đến mức độ như thế.
- Cô nương, phương danh!
Trương Đồng cười ha ha nói, Thanh Y mỹ nữ này vốn là tiểu cô nương chưa hiểu thế sự, hắn tự nhiên là ăn chắc.
- Ta, ta tên…
Thanh Y mỹ nữ trừng mắt, nỗ lực không cho nước mắt chảy xuống, chỉ cảm thấy oan ức phẫn nộ.
- Ha ha!
Lăng Hàn cuối cùng đứng ra.
- Phương danh của cô nương sao có thể để loại người hạ tiện này biết, cái này không phải ô nhục với cô nương sao?
Hắn ngăn cản lời của Thanh Y mỹ nữ.
Sắc mặt của Trương Đồng không khỏi âm trầm, hắn đã khống chế tình thế, lại bị tiểu tử này phá hoại tiết tấu. hắn hừ lạnh một tiếng nói: