- Há, hóa ra là Vô Địch tiền bối.
Lăng Hàn nói, chỉ là trong giọng nói không hề có ý cung kính khâm phục, để Vô Địch Chí Thánh vô cùng phiền muộn.
- Một đám tiểu tử thúi, năm đó bản tôn uy phong… quên đi, hảo hán không đề cập tới dũng cảm năm đó.
Vô Địch Chí Thánh hừ hừ nói.
- Cầm, phần thưởng của ngươi.
Lăng Hàn định thần nhìn lại, trên đất có một bình thuốc.
- Lần này là cái gì?
Hắn hỏi.
- Tử Văn Sơn Hà Đan.
Vô Địch Chí Thánh nói.
- Vẫn là đồ chơi này?
Khóe miệng của Lăng Hàn co giật, có vẻ rất không hài lòng.
Đối với đại bộ phận người mà nói, kỳ thực đan dược cực kỳ quý giá, đan dược cấp cao khiến tranh mua, gây thành huyết án cũng không phải là sự tình kinh ngạc gì. Nhưng đối với Lăng Hàn mà nói, hắn chính là đan đạo đế vương, đan dược gì không phải lấy được đan phương, lại nghiên cứu một chút là có thể luyện chế ra?
Bởi vậy, hắn "xem thường" nhất chính là đan dược, huống chi, cái này lại còn là Tử Văn Sơn Hà Đan.
- Sai, sai, sai.
Vô Địch Chí Thánh nói liên tục ba chữ sai.
- Cái này không phải Tử Văn Sơn Hà Đan lần trước, mà là Tử Văn Sơn Hà Đan hiệu quả lại mạnh hơn một tinh.
- Tuy ngươi cường điệu một lần, nhưng vẫn không thể thay đổi đây chính là một viên Tử Văn Sơn Hà Đan, chỉ là phẩm chất hơi cao hơn một ít.
Lăng Hàn lắc đầu.
Hắn là Đan Sư, tự nhiên biết rất rõ, Đan Sư "sứt sẹo" ở luyện đan, ngay cả một lò đan dược cũng có thể xuất hiện hiện tượng chênh lệch không đồng đều, có đạt đến tiêu chuẩn mười tinh, có chỉ là bảy tinh, tám tinh, thậm chí năm tinh cũng có.
Đương nhiên Đan Sư sứt sẹo như vậy chí ít chiếm tỉ lệ chín mươi chín phần trăm, kỳ thực rất bình thường, chỉ là trình độ đan đạo của Lăng Hàn quá cao, mới sẽ bị hắn xem thường.