Phốc!
Hạ Vô Khuyết trực tiếp phun ra ngoài, đầy mặt đều là vẻ khiếp sợ.
Hắn mới bảy mươi mốt đạo thần văn, nhưng Lăng Hàn nhiều đến tám trăm, cái này có bao nhiêu chênh lệch? Không phải gấp mười lần a, mà là một cảnh giới lớn lại thêm mười mấy cảnh giới nhỏ!
Hắn có thể đánh thắng được cường giả Nhật Nguyệt Cảnh sao? Lại nói, lực lượng bây giờ của Lăng Hàn không phải là Nhật Nguyệt Cảnh đơn giản như vậy, mà là Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn.
- Ta chịu thua!
Hắn cay đắng nói.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
- Ngươi nói chịu thua liền không đánh sao? Ta đã dùng Sư Tử Phù một lần, sao có thể bỏ qua như thế!
Hắn xông lên, bàn tay lớn mở ra, thần văn, lực lượng vô tận lưu chuyển.
Lực lượng đã nghiền ép hoàn toàn, Lăng Hàn c*̃ng không cần vận dụng kỹ pháp gì, nhẹ nhàng vồ một cái liền bắt Hạ Vô Khuyết, sau đó đánh một trận.
Tuy ấn tượng của hắn đối với Hạ Vô Khuyết có chút chuyển biến tốt, nhưng chỉ là xóa đi sát cơ, nên đánh vẫn sẽ đánh, hoàn toàn không cần khách khí.
- Ngươi thật quá mức rồi!
Hạ Vô Khuyết kêu thảm thiết.
Lăng Hàn bỏ mặc, đánh liên tục.
Trưởng Tôn nhìn mà trợn mắt ngoác mồm, ở trong mắt hắn, Hạ Vô Khuyết chính là Chiến Thần vô địch, cùng cấp hẳn là vô địch. Nhưng bây giờ thì sao, lại bị một người thấp hơn một cảnh giới nhỏ cuồng đánh.
Đừng quản là nguyên nhân gì, sự thực chính là sự thực, vương giả trẻ tuổi bất luận làm sao cũng phải vô địch.
Lăng Hàn đánh một trận, sau đó ném Hạ Vô Khuyết qua một bên.
- Lăng Hàn, ngày sau Lẫm Thiên Tông gặp lại, ta chắc chắn đòi lại nhục nhã ngày hôm nay!
Hạ Vô Khuyết lớn tiếng kêu lên.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
- Ngươi không có cơ hội này!