- Muốn chết!
Người trung niên hừ lạnh, hắn không nói nhảm nữa, trực tiếp ra tay.
Hắn là sát thủ, tự nhiên là lấy giết người đặt ở thứ nhất, trước ẩn nhẫn không ra tay, là kiêng kỵ Tu La Ma Đế, nhưng hiện tại cản trở quét dọn, hắn sẽ không đi quản tại sao, chỉ cần có thể giết người là được.
Oanh, trong cơ thể hắn lưu chuyển ra hắc quang vô tận, hóa thành một cự mâu, đâm tới Lăng Hàn.
- Sư Tử Phù!
Lăng Hàn lấy thần phù kề sát ở trên người.
Nhất thời, hắn chỉ cảm thấy một luồng lực lượng kinh khủng dật động ở trong người, trên người xuất hiện mấy trăm thần văn.
Ngoại trừ Sơn Hà, Nhật Nguyệt ra, còn có một biện pháp rất trực quan có thể phán định tu vi của Thần linh, chính là xem số lượng thần văn.
Sơn Hà Cảnh dưới trăm đạo, Nhật Nguyệt Cảnh dưới ngàn đạo, Tinh Thần cảnh dưới vạn đạo,...
Hiện tại, thần văn trên người Lăng Hàn đạt đến tám trăm đạo!
Oành!
Lăng Hàn đấm ra một quyền, nguyên lực ngưng tụ thành một bàn tay, nện lên trường mâu. Chỉ vừa đụng vào, độc mâu liền bị đánh tan, cự quyền tiếp tục lao tới, nghiền ép về phía trung niên kia.
Ta sát!
Trung niên kia nhất thời kinh hãi vỡ mật, tám trăm đạo thần văn! Tám trăm đạo thần văn!
Phải biết, ngay cả Nhật Nguyệt Cảnh Đại viên mãn bình thường c*̃ng chỉ có thể tu ra hơn 300 đạo thần văn, bởi vì ngàn đạo liền thuộc về Tinh Thần cảnh. Như vậy, tám trăm đạo là khái niệm gì, hầu như có thể xưng là đứng ở biên giới của Tinh Thần cảnh.
Một quyền như vậy, đừng nói bắn trúng hắn, dù chỉ sát qua cũng có thể nghiền ép hắn thành bột phấn.
Hắn vội triển khai thân pháp, hốt hoảng bỏ chạy.
Ầm!
Cũng còn tốt, hắn xem thời cơ nhanh, cú đấm này hạ xuống, đáy biển xuất hiện một tầng chân không, mà hắn thì bị dòng nước khuấy động cuốn ra mấy trăm trượng.