Lăng Hàn lắc đầu, bại hoại thực sự là nơi nào cũng có, mới vừa vào mộ lớn liền gặp phải bốn con sắc lang.
- Còn chưa cút!
- Con mẹ nó, ở trên thuyền nín mấy ngày, bây giờ nhìn đến mỹ nữ này, lão tử làm sao c*̃ng nhẫn không được!
- Khà khà, tật xấu này của lão tam ngươi vẫn không sửa được! Thật muốn gấp, ngươi làm cái mông của tiểu tử này đi, nếu không lượt của ngươi tới thứ ba, nhìn thấy đại ca cùng nhị ca ta khoái hoạt, ngươi không phải sẽ căng nứt?
- Lăn, lão tử không làm chuyện gay!
Bốn tên đại hán không kiêng dè chút nào, miệng đầy lời xấu xa, dưới cái nhìn của bọn họ, hai người Lăng Hàn một cái là Sơn Hà cảnh đại cực vị, một cái khác chỉ là trung cực vị, bọn họ tùy tiện ai ra tay đều có thể ung dung trấn áp.
- Lão đại, tựa hồ tiểu tử này không chịu đi vào khuôn phép?
- Vậy thì giết, dáng dấp của cô nàng này thực tao, lão tử không nhịn được!
Bốn tên đại hán kia dồn dập ra tay, rõ ràng cảnh giới chiếm ưu nhưng còn muốn quần ẩu, hiển nhiên, bọn họ đã quen như vậy, quy củ gì đó đều là ngu ngốc, cấp tốc g**t ch*t đối thủ mới là vương đạo.
Lăng Hàn hừ một tiếng, lấy ra Tiên Ma Kiếm, Kiếm Mang dương động, chém về phía bốn người.
- Ồ!
- Ừm!
- Nha!
Bốn tên đại hán đều kinh ngạc thốt lên, không nghĩ tới thực lực của Lăng Hàn mạnh như vậy, vừa ra tay liền để bọn họ cảm giác được không dễ trêu.
Có điều, c*̃ng chỉ như vậy, dù sao chỉ là đại cực vị mà thôi.
- Hừ, cảnh giới cao nhiều như vậy, còn muốn ỷ đa số thắng, các ngươi còn biết xấu hổ hay không?
Thanh âm tràn ngập ngạo khí vang lên, chỉ thấy một thanh niên đi nhanh tới, mái tóc dài màu xanh lục, trên người có thần quang đan dệt.