Lăng Hàn gật đầu, luận gốc gác hắn khẳng định không sánh bằng hậu duệ của cường giả, vậy cũng chỉ có tự thân xuất phát, tu luyện mỗi một cảnh giới tới cực hạn chân chính.
- Đa tạ tiền bối chỉ điểm!
Hắn tự đáy lòng nói, bằng không hắn tu đến đại viên mãn khẳng định sẽ xung kích đại cảnh giới, vậy hắn chỉ có thể là thiên tài Lục Tinh, dù cho ở sau đó tu đến mức tận cùng, c*̃ng nhiều nhất là thiên tài Cửu Tinh, vĩnh viễn không thể chạm tới Thập Tinh.
- Đi thôi!
Từ lão đầu gật gù, thật giống như đã nói xong, không có hứng thú gì nữa.
- Vậy cách một quãng thời gian vãn bối lại tới vấn an tiền bối.
Lăng Hàn thi lễ một cái, xoay người rời đi.
Tuy Từ lão đầu chỉ nói cho hắn một ít bí ẩn, nhưng ảnh hưởng tới hắn không thể nghi ngờ là rất sâu xa, thiên tài Lục Tinh cùng thiên tài Thập Tinh, chênh lệch này quá lớn.
Có điều, với đại bộ phận thiên tài mà nói, có biết điểm ấy hay không cũng không khác biệt gì, bởi vì cực hạn của mỗi cảnh giới quá khó sửa chữa, hơn nữa, không tu Nhân đạo đến đỉnh cao, cho dù tu ra năm tòa Sơn Hà, Nhật Nguyệt, c*̃ng không thể đạt đến Thập Tinh.
Thập Tinh, cần ở mỗi cảnh giới tu luyện đến thập toàn thập mỹ, thiếu một chút, vậy liền rơi đến Cửu Tinh.
Lăng Hàn tin tưởng, Vũ Hoàng có tư cách xung kích thiên tài Cửu Tinh, Phong Phá Vân thì kém một chút, cũng có thể đạt đến Bát Tinh, Mộ Dung Thanh thì không hẳn có thể tu ra năm tòa Sơn Hà, Nhật Nguyệt, lại thêm Phá Hư Cảnh cũng chỉ có lực lượng mười bảy tinh, vậy thành tựu của hắn chỉ giới hạn ở Tứ Tinh.
Khoảng cách giữa thiên tài cùng thiên tài, ở Thần giới cũng không có thu nhỏ lại, trái lại càng thêm phóng to.