- Ha hả, ngay cả tự tin cũng giống sư phụ ngươi, làm ta càng thêm căm tức!
Trương Mạch cười lạnh, hắn giơ tay lên, xoát xoát xoát, mấy đạo kiếm quang quét tới Đinh Bình.
Hắn được xưng Tiểu Kiếm Đế, ở trên Kiếm Đạo tự nhiên có ngộ tính kinh người, giở tay nhấc chân trong lúc đó đều là kiếm ý.
Đinh Bình không sợ, hai tay siết chặt, hét lớn một tiếng oanh ra.
Thình thịch!
Lực lượng cường đại nén lại, tạo thành một tấm chắn, kiếm quang quét qua, nhưng bị sanh sanh mai một.
- Hả?
Trương Mạch lộ ra chút ngạc nhiên, chiến lực của đối phương mạnh đến nổi có chút ngoài dự liệu.
Rõ ràng chỉ là Phá Hư tầng ba, tại sao mạnh như vậy?
- Ta còn kém sư phụ, nhưng trấn áp ngươi lại không có vấn đề!
Đinh Bình lắc cổ, ba ba ba, trong cơ thể hắn truyền ra tiếng vang khớp xương bạo động.
Tuy không thể học được Bất Diệt Thiên Kinh, nhưng hắn được truyền Cửu Long Phách Thể Thuật, lúc này mới có thể để hắn ở Phá Hư tầng ba, lực lượng liền có thể so với tầng chín, chiến lực bộc phát ra thì càng thêm đáng sợ.
Trương Mạch giận dữ, trước đây hắn cùng Lăng Hàn là một bối phận, thậm chí hắn từng có thể áp chế Lăng Hàn. Nhưng bây giờ đệ tử của đối phương cư nhiên cũng dám nói, trấn áp hắn không thành vấn đề?
Dựa vào, quá kiêu ngạo!
Hắn rút kiếm nói:
- Thiếu niên, ngươi thật ngông cuồng!
- Không phải cuồng, mà là tự tin!
Thần thái của Đinh Bình phi dương, đối mặt bất cứ địch nhân nào cũng không thể khiếp đảm, này là lý niệm Lăng Hàn dạy cho hắn. Dĩ nhiên, không khiếp đảm và chịu chết là hai việc khác nhau, biết không địch lại phải nghĩ biện pháp thoát thân, còn sống mới có khả năng lật bàn.
- Thật làm cho người căm tức a!