Lăng Hàn đứng ở đầu thuyền, đón gió phóng túng, cầm trường kiếm ở trong tay, chờ một đạo sóng lớn đập tới, hắn hét lớn một tiếng, chém ra một kiếm, miễn cưỡng chém ra một cái khe, để thuyền của bọn họ đi tới.
Xoạt xoạt xoạt... hắn không ngừng vung kiếm.
Ngọn sóng thực sự quá dầy, một kiếm chỉ có thể chém ra khe hở mười trượng. Nhất định phải không ngừng thúc kiếm mới được.
Rốt cục, thuyền xuyên qua đạo sóng lớn này, Lăng Hàn cũng mệt đến tay không nhấc lên nổi.
Nước biển này cực kỳ quỷ dị, một giọt liền nặng như núi cao, một đầu sóng như thế đánh tới, sẽ đáng sợ đến mức nào? Lại thêm hiện tại đầu sóng này là cường giả Tinh Thần Cảnh nhấc lên, tự nhiên có một tia uy năng của Tinh Thần Cảnh ở trong đó, Lăng Hàn có thể hóa giải đã đáng quý, không mệt thành chó mới là quái sự.
Ầm! Ầm! Ầm!
Nhưng không đợi Lăng Hàn thở qua một hơi, chỉ thấy trên biển một loạt đầu sóng liên tiếp dâng lên, đánh lại bọn họ, đếm một chút, có ít nhất mấy trăm đạo.
- Mịa nó!
Lăng Hàn từ bỏ, trực tiếp thu thuyền vào trong Hắc Tháp, hắn và Thủy Nhạn Ngọc xuống biển tránh a, chờ hai người ở trên trời đánh xong, bọn họ lại đi ra.
Nhưng Tinh Thần Cảnh chiến đấu hiếm thấy biết bao, quan sát tất nhiên có trợ giúp vô cùng lớn.
Bởi vậy, Lăng Hàn cắn răng chống đỡ.
Hắn không ngừng vung Vạn Pháp Quy Nhất, chém cuộn sóng ra.
Cũng còn tốt, tu vi của hắn bây giờ tiến nhanh, lực lượng cũng tiến nhanh, tuy uy lực của Vạn Pháp Quy Nhất giảm xuống không ít, nhưng tiêu hao lực lượng cũng giảm xuống rất nhiều, có thể tiếp tục chống đỡ.
Đương nhiên càng quan trọng vẫn là thể phách của hắn mạnh mẽ, thể lực kinh người, bằng không ở chổ này, Sơn Hà Cảnh phổ thông đã sớm hai tay mất cảm giác, căn bản không nhấc lên nổi.