- Khôi lỗi này là ngươi xử lý?
Lăng Hàn chỉ vào thi thể nói.
- Móc rỗng lục phủ ngũ tạng, hạ thủ ác như vậy, đến lượt trên người mình lại sợ?
Quách Tu Văn run run, giải thích:
- Không không không không đồng dạng, đây chẳng qua là một tài liệu, cũng không phải người!
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, nhân sinh quan của người này đã hoàn toàn vặn vẹo, rõ ràng rất sợ chết, nhưng thủ đoạn hết lần này tới lần khác lại cực kỳ tàn nhẫn. Hắn quất đối phương một tát nói:
- Ta không muốn đọc lấy ký ức bẩn thỉu của ngươi, hỏi ngươi cái gì thì trả lời cái đó!
Thủy Nhạn Ngọc đi tới, gát kiếm lên cổ Quách Tu Văn nói:
- Cùng người như thế có cái gì phải nói, trực tiếp giết đi!
- Không! Không!
Quách Tu Văn bị hù chết rồi.
- Không nên, không nên, các ngươi muốn biết cái gì, ta nói cái đó, nghìn vạn không nên!
Trong tiếng thét chói tai, nước tiểu chảy ra, người này đúng là bị dọa đến không thể khống chế.
Thủy Nhạn Ngọc vội vã bịt mũi, lẫn mất thật xa.
Lăng Hàn cũng rất muốn đạp hắn một cước, người sợ chết như thế thật đúng là hiếm thấy. Hắn lạnh lùng nói:
- Vậy đem chuyện ngươi biết, toàn bộ nói ra.
- Hảo hảo hảo, ta nói, ta nói!
Quách Tu Văn gật đầu như giã hành.
Hắn bắt đầu nói lên một cố sự.
Từ ba vạn năm trước, hắn đã là đồ đệ của Bùi Tể, lúc đó hắn chỉ có sáu bảy tuổi, này đã thành trí nhớ mơ hồ.
3 vạn năm qua, hắn theo Bùi Tể học võ, học Khôi Lỗi Thuật, mà trong quá trình này, hắn cũng nhiều thêm bốn sư đệ.
Trước hắn cũng không biết mình là làm sao bị Bùi Tể thu làm đệ tử, nhưng ở trên người bốn sư đệ, hắn thấy được cái bóng của mình.
Tuy đảo này lệch khỏi con đường an toàn, nhưng trên biển tổng sẽ xuất hiện các loại ngoài ý muốn, như biển gầm, tỷ như tao ngộ hải tặc, vài thập niên, mấy trăm năm, thỉnh thoảng có người trôi nổi đến đó, nhưng ai cũng bị Bùi Tể luyện thành khôi lỗi.