- Các vị, thật là xảo, ngày hôm nay gia sư vừa khéo xuất quan, muốn gặp chư vị.
Quách Tu Văn đi tới, đương nhiên vẫn cưỡi khôi lỗi hổ, hình như không có đồ chơi kia hắn sẽ không bước đi a.
Nhưng về phương diện khác, khôi lỗi có thể coi là Thần Khí sống lại của mình, đối phương cả ngày cưỡi khôi lỗi đi, có phải đã cẩn thận với bọn họ hay không?
- Ha hả, vậy nhất định phải bái phỏng Đảo Chủ đại nhân.
Tất cả mọi người cười nói.
- Gia sư là Khôi Lỗi Sư cực kỳ cao minh, am hiểu chế tác các loại vật ly kỳ cổ quái, có gia sư tương trợ mà nói, nhất định có thể chế tác một chiếc thuyền ưu tú, đưa các vị an toàn ly khai.
Quách Tu Văn nói.
Những lời này đánh vào trong tim mọi người, mỗi người bọn họ cũng không có dự định thoái ẩn sơn lâm a.
Ở dưới sự hướng dẫn của Quách Tu Văn, bọn họ đi tới trong đại sảnh, này là một phòng khách, dài chừng hơn mười trượng, cao tới năm trượng, giống như một điện phủ vậy. Ở cuối đại sảnh, một lão giả đang ngồi, hẳn là sư phụ của năm người Quách Tu Văn.
Lão giả này rất cao to, cho dù ngồi cũng cao gần bằng người, gần như có thể so tài với Dương Thiết Thành.
- Lão phu Bùi Tể.
Lão giả cũng không có đứng lên, chỉ hướng mọi người gật đầu, tiếp đó cười nói.
- Không phải lão phu thất lễ, mà là hai đùi của lão phu sớm đã không còn, không tiện đứng lên.
Hắn xốc trường bào, quả nhiên, hai cái đùi đã không còn.
- Không sao.
Chúng nhân vội vàng lắc đầu.
Bùi Tể nói:
- Lão phu đã biết tao ngộ của các vị, vừa khéo trong tay lão phu có chút tài liệu, sẽ phí vài ngày thời gian làm cho các vị một cái thuyền nhỏ. Ngắn thì năm ngày, lâu thì mười ngày, làm xong liền sẽ thông báo cho các vị. Ở trong mấy ngày này, mọi người nghỉ ngơi thật tốt, hưởng thụ một chút sinh hoạt an tĩnh a.