Nên hắn tự mình mang đội tới cửa, đánh ngụy trang báo thù, kỳ thực chính là tới gặp mỹ nữ.
Quả nhiên, đẹp như Thiên Tiên, tươi như đào lý.
- Khái! Khái!
Hắn rốt cục tỉnh hồn lại, ho khan hai cái mới nói.
- Tiểu tử, ngươi đả thương người của ta, nên bồi thường thế nào?
Lúc này, Đại Thừa Bang trái lại không có động tĩnh.
Khương An Vân không phải đệ tử Hắc Ngũ Bang thông thường, vạn nhất bị thương hắn mà nói, rất có thể Khương Cát sẽ nổi điên, tuy Đại Thừa Bang không sợ Hắc Ngũ Bang, nhưng tuyệt không muốn liều chết với đối phương.
Bởi vậy, chỉ cần đối phương không quá mức, bọn họ cũng không muốn dẫn đầu khơi mào chiến đấu.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
- Thủ hạ của ngươi làm ta sợ, lại nên bồi thường thế nào.
Hai người nói như thế, những người khác đều "nga" một tiếng, trong lòng nổi lên một ý niệm trong đầu… nguyên lai là hắn!
Tất cả mọi người nghĩ buồn cười, ngươi đánh người khác một trận, còn có thể bị làm sợ sao?
Người này quả nhiên không phải loại an phận, đi tới chỗ nào liền đánh chỗ đó.
Khương An Vân hừ một tiếng nói:
- Ngươi yên lành đứng ở nơi đó, một chút thương thế cũng không có, cần gì bồi thường! Bản thiếu không phí lời với ngươi, ngươi thường nữ nhân kia cho bản thiếu, việc này coi như thôi!
Thì ra là thế!
Chúng nhân lại nga lần nữa, thảo nào Khương An Vân vì chút chuyện nhỏ này tự thân xuất mã, nguyên lai là coi trọng bạn gái của người ta.
Phi, cái bại hoại háo sắc này.
Bất quá, rất nhiều người hâm mộ không ngớt, nếu bọn họ cũng có thực lực như Khương An Vân, cũng sẽ rất khí phách đi đoạt nữ nhân, cường đoạt vưu vật xinh đẹp kia. Thực sự, có thể sờ nàng một cái, ít sống mười năm cũng được, nếu có thể ôm ngủ một giấc mà nói, hắc hắc...