- Xác thực, hắn lại thiên tài c*̃ng chỉ là trong Sơn Hà Cảnh, sức chiến đấu tuyệt đối không thể vượt qua đại viên mãn, người có thể trấn áp hắn thực sự quá nhiều.
- Cho rằng có Cửu Quận Vương làm chỗ dựa, là có thể không kiêng dè gì sao?
- Mặc dù hắn là thiên tài, nhưng quá ngu.
- Hừm, thiên phú võ đạo cao hay không không có quan hệ gì tới làm người và xử sự, thiên tài như vậy... không muốn cũng được, chỉ có thể gây rắc rối mà thôi, hơn nữa không biết tiến thối!
Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả thế lực lớn vốn muốn mời chào Lăng Hàn đều lựa chọn lui về phía sau.
Nguyên bản bọn họ đang ngừng chân quan sát, dù sao Lăng Hàn đắc tội Triệu Luân, nếu như mời chào Lăng Hàn, sẽ có nguy hiểm đắc tội Triệu gia, nhưng hiện tại Lăng Hàn lại điếc không sợ súng, đây để bọn họ đều lắc đầu.
Mời chào Lăng Hàn về, nói không chắc vẫn chưa có chờ hắn trưởng thành liền rước lấy tai họa, diệt gia tộc mình.
...
La gia.
- Tiểu tử này lại chạy ra Hoàng Đô?
La Hồng Đạo sửng sốt một chút, đây là hành vi ngu xuẩn để hắn cũng không thể tin tưởng. Nhưng sau đó liền cười to nói:
- Vậy thì thật là tự mình muốn chết!
- Đi, sắp xếp người ám sát hắn, người của Ám Dạ Đường quá vô căn cứ, lâu như vậy cũng không thể g**t ch*t một tiểu nhân vật Sơn Hà Cảnh. Nếu hắn muốn chạy ra ngoài, vậy xử lý sạch sẽ một chút, cùng chúng ta liền không hề quan hệ.
- Ha, tốt xấu gì cũng là mười vạn Chân Nguyên Thạch, hà tất tặng không cho người!
- Quan trọng nhất chính là, thu hồi Xích La Tỏa Địa Võng lại, gia tộc vì thế trả cái giá quá lớn, tuyệt không có thể rơi vào tay người khác!
...
Triệu Luân bệ vệ ngồi xuống, nghe Tả Tiêu cùng Phạm Dũng bẩm báo.