- Hai trăm vạn!
Lăng Hàn trực tiếp thuấn sát.
Cái giá này vừa ra, không người dám tiếp.
Vạn nhất Lăng Hàn hô xong không tăng giá nữa, vậy ai tiếp người đó liền xui xẻo? Coi như Triệu Luân hận Lăng Hàn thấu xương cũng không dám tăng giá, chỉ lo mua dây buộc mình.
Bọn họ không có Hắc Tháp, làm sao có khả năng nghĩ đến thế gian có chí bảo như thế, có thể để cho mười hai ngàn tỉ năm bằng ba năm?
- Hai trăm vạn một lần.
- Hai trăm vạn hai lần.
- Hai trăm vạn ba lần, thành giao!
Ông lão có chút tiếc nuối nói, đây là hạt giống Luân Hồi Thụ, bán ra ngàn tỉ cũng có thể, đáng tiếc, điều kiện thần thụ sinh trưởng đã quyết định nó chỉ có vô giá trên lý thuyết.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười thỏa mãn, hai ba năm sau, hắn sẽ được một gốc Luân Hồi Thụ, để linh hồn nắm giữ không gian tăng lên vô hạn.
Phải biết mặc dù hắn là đan đạo đế vương, nhưng tuyệt đại bộ phận đan dược đều chỉ có thể gia tăng tích lũy nguyên lực, thể thuật, lĩnh ngộ chung quy cần nhờ mình. Nhưng có Luân Hồi Thụ, tương đương với nắm giữ thời gian lĩnh ngộ vô tận, tin tưởng coi như là một con lợn cũng có khả năng tu luyện thành Sáng Thế Cảnh.
- Không có đơn giản như vậy, linh hồn tiến vào không gian Luân Hồi Thụ sẽ tiêu hao bí lực của Luân Hồi Thụ, nhân số càng nhiều tiêu hao sẽ càng lớn.
Tiểu Tháp lập tức giội nước lạnh.
Lăng Hàn nhe răng nói:
- Ngươi không thể nói cho ta sớm một chút sao?
- Sợ ngươi hẹp hòi không mua.
- Đệt!
Tầm nhìn của Lăng Hàn há sẽ hạn hẹp như vậy, hắn lắc lắc đầu, Tiểu Tháp thực sự là ác miệng với xấu bụng.
Bán đấu giá tiếp tục, Lăng Hàn không có cùng Lệ Vi Vi, Quý Vân Nhi tranh cướp mấy khối Sơn Hà Thạch còn lại, tuy hắn c*̃ng rất cần, nhưng bằng hữu một hồi, trước Lệ Vi Vi còn dũng cảm đứng ra vì hắn, nhân tình này đương nhiên phải trả lại.