- Di, mới nửa năm mà thôi, dường như lại lớn hơn một chút.
- Lưu manh!
Khuôn mặt của Thủy Nhạn Ngọc kiều diễm ướt át.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
- Ngươi có sự tình đứng đắn gì tìm ta?
- Buông ra lại nói!
- Cứ như vậy nói đi, ta cũng đang làm chuyện đứng đắn, ngươi nói chuyện đứng đắn của ngươi a.
Lăng Hàn làm sao lui binh, hắn đã chiếm lĩnh hai tòa cao điểm, đang đo lường nhỏ đây này.
Cả người Thủy Nhạn Ngọc như nhũn ra, muốn đẩy Lăng Hàn ra cũng vô lực, không thể làm gì khác hơn là hung hăng liếc mắt. Chỉ là nàng trời sinh phong tình vạn chủng, liếc mắt cùng mị nhãn không sai biệt lắm, làm cho Lăng Hàn càng thêm hăng hái.
- Ta tiếp một nhiệm vụ, nhưng phải hai người mới có thể hoàn thành, nên mới tìm ngươi.
Nàng cuối cùng nói.
Lăng Hàn không khỏi cười to nói:
- Không phải là nhớ ta, cố ý tìm một lý do muốn cùng ta chung một chỗ chứ?
- Ai nhớ tên lưu manh ngươi!
Thủy Nhạn Ngọc đương nhiên sẽ không thừa nhận.
Lăng Hàn nâng cằm của nàng nói:
- Tiểu nữ nhân, nếu ngươi không nhớ ta, thì sao sẽ tự đưa tới cửa? Hắc hắc, đã đưa tới cửa, ta không ăn ngươi, há không phải có lỗi với tâm ý của ngươi sao!
Hắn bế Thủy Nhạn Ngọc lên, đi vào trong phòng.
Thủy Nhạn Ngọc sợ hãi, sợ Lăng Hàn hiện tại liền đem nàng gạo nấu thành cơm, vội vã giằng co.
- Muốn ta hiện tại không ăn ngươi cũng được, bất quá, ngươi phải bằng lòng vài điều kiện.
Lăng Hàn cười nói.
Thủy Nhạn Ngọc bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là đáp ứng vài điều kiện "nhục nước mất chủ quyền" với Lăng Hàn, làm cho khuôn mặt của nàng hồng hồng.
- Bây giờ có thể nói một chút, ngươi nhận nhiệm vụ gì?
Thủy Nhạn Ngọc liếc hắn một cái, mới nói: