Triệu Luân như dính vùng lầy, một cước bước ra, chân sau không lên nổi, cả người lảo đảo.
- Thần văn trọng lực!
Triệu Luân hừ một tiếng, hắn từng dùng Sơn Hà Thạch trọng lực, tự nhiên biết này là chuyện gì xảy ra. Hắn đồng dạng phát động thần văn trọng lực, trung hoà trọng lực, tiếp đó ngưng tụ cự quyền kim sắc, đánh về phía Lăng Hàn.
Ùng ùng, một quyền này thật là đáng sợ, đè ép đến hư không tầng tầng rung động.
Lăng Hàn không sợ, đánh ra Thất Sát Trấn Hồn Thuật.
Triệu Luân cảm thấy trong đầu như đâm cây kim, đau đến hắn muốn r*n r*. Kinh nghiệm của hắn phong phú không gì sánh được, lập tức ý thức được mình trúng tinh thần trùng kích của Lăng Hàn, vội vã ổn định thần thức.
Nhưng chỉ nháy mắt như thế, nắm tay hắn đánh ra nhất thời mất đi chính xác, bị Lăng Hàn nhân cơ hội bắt lại, ném ra ngoài.
Thình thịch!
Hình thể hắn lớn, nên rơi cũng nặng, nặng nề va chạm với mặt đất, chấn đến sắc mặt hắn xấu xí, phun ra một búng máu.
Triệu Luân bị thương!
Cùng cảnh giới đánh một trận, lại có người để Triệu Luân bị thương!
Đây tuyệt đối là một tin tức lớn siêu cấp, Triệu Luân vẫn là đại danh từ cùng giai vô địch, nhưng bây giờ lại bị đánh cho thổ huyết, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thì ai có thể tin tưởng?
- A…
Triệu Luân rống giận, trên người có từng huyết quản nổi lên, như mấy trăm con kim xà, tản mát ra khí tức dữ tợn. Hai tay hắn vỗ mặt đất, cả người b*n r*, lại lướt về phía Lăng Hàn.
Oanh, một quyền trào lên, phảng phất như một tòa Thần Sơn đè ép lại.
- Nói cùng giai đánh một trận, ta một tay là có thể trấn áp ngươi!
Lăng Hàn chắp tay trái ra sau lưng, tay phải hóa chưởng nhấn tới Triệu Luân. Nhưng đây không phải trọng điểm, Thất Sát Trấn Hồn Thuật đánh ra, trùng kích tinh thần của Triệu Luân.