Quả thực, có thiên tài vượt cấp khiêu chiến còn có thể thắng được, bằng không sẽ không có thuyết pháp thiên tài Nhất Tinh, thiên tài Nhị Tinh. Nhưng như thế nào đi nữa, cảnh giới của Lăng Hàn và Bạch Nguyên Tư chênh lệch còn ở đó, tròn kém năm tiểu cảnh giới nhỏ!
Hơn nữa, bản thân Bạch Nguyên Tư cũng sắp tới thiên tài Tam Tinh, hai người chênh lệch có ít nhất bảy tinh.
Bảy tinh, còn có thể miểu sát?
Không tin, ai có thể tin?
Trên đỉnh núi, sắc mặt của Triệu Luân thoáng cái xấu xí không gì sánh được.
Người giống như hắn tự nhiên sẽ không để Bạch Nguyên Tư sinh tử ở trong lòng, bất quá chỉ là con chó của hắn mà thôi, chết một con thì tìm một con khác, chẳng lẽ còn sợ không có ai đầu nhập vào sao?
Vấn đề là, đánh chó cũng phải ngó mặt chủ, hiện tại chó của hắn bị người giết ở trước mặt vô số người, hắn nhịn được sao?
- Ta biết, đó là Xích La Tỏa Địa Võng!
- Cái gì xích cái gì địa võng?
- Xích La Tỏa Địa Võng, chỉ cần bị nhốt, sẽ bị tước rơi một tiểu cảnh giới!
- Khó trách!
Quần chúng vây xem đều gật đầu, nếu tu vi của Bạch Nguyên Tư bị nạo một tiểu cảnh giới, như vậy chiến lực cực hạn của hắn chỉ có trung cực vị đỉnh phong, bị Lăng Hàn miểu sát sẽ từ không có khả năng biến thành có khả năng.
- Hừ!
Triệu Luân từ đỉnh núi bay vụt xuống, đứng ở bên người Bạch Nguyên Tư. Hắn nhìn chằm chằm Lăng Hàn, lạnh giọng nói:
- Ngươi giết hắn?
- Ánh mắt của ngươi không có vấn đề, hẳn là thấy rất rõ ràng!
Sau khi Lăng Hàn b*n r* một mũi tên đã hoàn toàn thoát lực, nhưng khí thế lại không rơi xuống hạ phong chút nào.
Tất cả mọi người hít một ngụm lãnh khí, đây chính là Triệu Luân a, Xích Thiên Học Viện đệ nhất thiên tài, con trai độc nhất của Triệu đại tướng quân!