- Oa, hiện tại đầu gỗ lợi hại như vậy, lại không người nào dám khiêu chiến hắn?
Lệ Vi Vi vừa kinh ngạc lại hưng phấn, trước đây lúc Triệu Luân dương danh, hai đại Hoàng Triều còn thường thường có thiên tài đuổi tới khiêu chiến.
Lăng Hàn cư nhiên cường đến trình độ không người dám chiến, đây tuyệt đối là sáng lập một lịch sử.
Đường Phong thấy thế, không khỏi siết chặt nắm tay, đố kị hận chồng chất.
Hắn thề, trở về phải khiêu chiến Lăng Hàn, đánh đối phương rớt xuống thần đàn!
- Một đám phế vật!
Thích Phong chợt phất phất tay.
- Đều lăn lên thuyền cho bản tướng!
Người của Trụ Thiên Hoàng Triều đều lên không hạm, ai bảo bọn họ ngay cả dũng khí khiêu chiến Lăng Hàn cũng không có chứ?
An Lan Vương thì thở dài, đồng dạng để người lên thuyền.
Hai đại cường giả đều nhìn Lăng Hàn thật sâu, lúc này mới lệnh không hạm dương động, quay lại bản triều.
Lần này coi như thôi, ngược lại Lăng Hàn cách Tinh Thần cảnh còn rất xa xôi, sau đó mời Ám Dạ Đường xuất thủ, muốn giết Sơn Hà Cảnh còn không đơn giản?
- Hồi triều!
Đinh Lập An cũng phất tay, khi mọi người lên thuyền, hắn lập tức tiến nhập buồng nhỏ, gương mặt biến thành kim sắc, chợt quỵ ở trên mặt đất, mồ hôi lạnh như suối chảy ra.
Một người độc ngăn hai cường giả há có thể không trả giá thật lớn? Huống chi cuối cùng hắn còn mạnh mẽ tế xuất thức thứ chín của Tuyệt Địa Côn Pháp, di chứng quá lớn, trước chỉ vì kinh sợ hai người An Lang Vương mới mạnh mẽ khắc chế, không có lộ ra chút kẽ hở, bằng không hai đại cường giả kia sẽ bỏ qua sao?
Không hạm chuyển động, rất nhanh thì tiến nhập địa vực của Loạn Tinh Hoàng Triều, Đinh Lập An có thể lấy quốc thế chữa thương, tâm tình đại định, lúc này dù hai đại cường giả kia kịp phản ứng, quay đầu lại đuổi theo hắn cũng không sợ.