- Di?
- Ừ?
Hai người An Lang Vương lại đồng thời lộ ra vẻ nghiêm nghị, thậm chí có chút khẩn trương.
- Này là ý cảnh thức thứ chín của Tuyệt Địa Côn Pháp!
Thích Phong bật thốt lên.
Hắn là đối thủ cũ của Đinh Lập An, đối với côn pháp của Đinh Lập An tự nhiên vô cùng quen thuộc.
Tuyệt Địa Côn Pháp tổng cộng có chín thức, nhưng không phải chiêu thuật cụ thể, mà là chín loại ý cảnh, mỗi thức ý cảnh đều có thể thiên biến vạn hóa, đây cũng là sáo lộ kỹ xảo phổ biến của Thần cấp, chỉ dạy ngươi làm sao vận chuyển lực lượng, vận dụng quy tắc, mà không phải cố định chiêu số đánh ra.
Tỷ như tiễn thức chung cực, chính dạy ngươi làm sao b*n r* uy lực lớn nhất.
Chín thức của Tuyệt Địa Côn Pháp, một thức so với một thức uy lực cường đại, thức thứ chín càng được xưng vô địch.
Dĩ nhiên, hai chữ vô địch là quá khoa trương, nhưng đã có ý cảnh vô địch, vậy thức côn pháp này khẳng định rất mạnh. Trăm vạn năm qua Đinh Lập An vẫn không có thể nắm giữ ý cảnh này, nhưng bây giờ thì sao?
Này đủ để hắn đề thăng một phần ba, thậm chí nửa tinh chiến lực!
Bọn họ vốn là thiên tài Tứ Tinh, ở trên cơ sở này đề thăng một phần mười chiến lực cũng đáng sợ không gì sánh được, huống chi là nửa tinh.
An Lan Vương cùng Thích Phong đều thầm kêu không may, làm sao sẽ trùng hợp như vậy!
Đinh Lập An tất nhiên là vừa mới nắm giữ thức côn pháp thứ chín, bày ra ý cảnh thập phần khô khốc.
Ngươi không thể chậm hơn một chút lại nắm giữ sao?
An Lan Vương và Thích Phong đều thầm mắng, đạt đến độ cao như bọn họ đã rất khó tăng thực lực lên nữa, đều là ở cảnh giới này dừng lại hơn mười vạn năm, đã sớm mài cảnh giới vững chắc không gì sánh được, dù cho chỉ đề thăng một tia cũng muôn vàn khó khăn.