Hết lần này tới lần khác Hồ Phỉ Vân bởi vì không thở nổi, đang không ngừng giãy dụa thân thể, để Lăng Hàn chịu "dày vò".
Không nên khảo nghiệm ý chí của hắn như vậy a!
Thân thể của Lăng Hàn hết thảy đều rất bình thường, huống hồ Hách Liên Tầm Tuyết ly khai hơn hai năm, hắn vẫn "thủ thân như ngọc", hỏa khí tự nhiên thịnh vượng. Lực khắc chế của hắn rất mạnh, nhưng phản ứng thân thể là một chuyện khác.
Mới đầu Thủy Nhạn Ngọc chẳng qua là cảm thấy khó chịu, có cái gì cứng rắn chỉa vào mình, nhưng nàng lại không có kinh nghiệm cũng là nữ nhân, rất nhiều chuyện là vô sự tự thông, không cần dạy nha.
Nàng phản ứng lại, nhất thời vừa thẹn vừa giận.
Tên sắc lang này, hỗn đản vô sỉ này, cư nhiên vào lúc này động suy nghĩ ác ý với mình!
Đây thật là oan uổng Lăng Hàn, hắn ở tư tưởng quả thực không có tà niệm, chỉ là mỹ nữ trong ngực, hơn nữa còn là trước sau hai cái, vậy còn không loạn hoặc là thái giám, hoặc là cong cong.
Chỉ có chút phản ứng, không có động thủ động cước, vậy đã là lực khắc chế kinh người.
- Lưu manh, ta muốn giết ngươi!
Thủy Nhạn Ngọc cắn răng nói.
- Thủy tỷ tỷ, hắn làm gì ngươi?
Hồ Phỉ Vân cũng tò mò hỏi.
Thủy Nhạn Ngọc như thế nào không biết xấu hổ nói, chỉ hừ một tiếng:
- Người này không phải đồ tốt!
Hồ Phỉ Vân kỳ quái, Lăng Hàn rất tốt nha, trước cứu nàng, vừa rồi lại phấn đấu quên mình, người tốt như vậy đi đâu tìm?
Lăng Hàn cũng giận, ta lại không làm gì ngươi! Hiện tại tình huống này, hắn cũng chỉ nổi lên chút phản ứng bản năng, ai bảo hắn là nam nhân! Hắn tiến đến bên tai Thủy Nhạn Ngọc nói:
- Ngươi mắng ta nữa, cẩn thận ta không khách khí với ngươi!