Bọn họ như một cơn gió thổi qua, Lăng Hàn cách bọn họ càng ngày càng gần, để bọn họ lộ ra nụ cười gằn.
Chờ xui xẻo đi.
- Tránh ra!
Bọn họ đồng thời quát lên, bước ra bước cuối cùng, dồn dập đánh tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn tự nhiên đã sớm chờ bọn họ, c*̃ng không quay đầu lại, song quyền cổ động, đồng thời đập về phía mặt của hai người. Hắn cũng không bảo lưu, toàn lực ứng phó, Sơn Hà hiển hóa ra.
Phốc!
Người bên hồ thấy thế, không ai không cười phun ra.
Bọn họ gặp Sơn Hà muôn hình muôn vẻ, nhưng nhỏ như thế thì thật là ít thấy.
Như Thủy Nhạn Ngọc thì không cách nào tưởng tượng, Lăng Hàn ở Phá Hư Cảnh mạnh như vậy, nhưng tại sao bước vào Sơn Hà Cảnh lại không thể tả như thế?
Sơn Hà to nhỏ, trực tiếp quyết định cấp độ lực lượng.
- Muốn chết!
Hai người Diệp Văn Sơn đều cười gằn, chỉ vừa bước vào Sơn Hà Cảnh, lại dám đấu sức với hai người bọn họ, thực sự là không biết chữ chết viết như thế nào. Bọn họ thậm chí còn thoáng thu hồi mấy phần lực lượng, miễn cho trực tiếp đánh chết Lăng Hàn.
Dưới con mắt của mọi người, đánh chết sư đệ của học viện, tội danh này không phải nhỏ đâu.
Oành! Oành!
Nắm đấm của Lăng Hàn oanh qua, không có chút hồi hộp nào mà bỏ qua cánh tay của hai người, nắm đấm cơ hồ không bị bất luận ảnh hưởng gì, đánh thẳng tới mặt của hai người.
Cái gì!
Trong nháy mắt như thế, hai người làm sao có thời giờ mở miệng nói chuyện, nhưng vẻ mặt có thể nói rõ tất cả.
Khiếp sợ, còn có hoảng sợ.
Một võ giả mới vừa tiến vào Sơn Hà Cảnh, hơn nữa ngưng tụ Sơn Hà nhỏ như thế, sao có khả năng nắm giữ lực lượng đáng sợ như vậy?
Cái ý niệm này vẫn không có dâng lên, trên mặt của bọn họ đã trúng một quyền, đây giống như bị một thần binh đập một cái, bắp thịt trên mặt bọn họ dập dờn, như sóng nước.