- Đây là chức trách của các nàng, hiện tại ngươi không có chuyện gì, các nàng c*̃ng có thể yên nghỉ.
Lăng Hàn an ủi.
- Ô ô ô, nhưng mà người ta vẫn rất thương tâm.
Hồ Phỉ Vân lau nước mắt nói.
- Được rồi, được rồi, lại khóc liền không đẹp nữa.
Lăng Hàn cũng không am hiểu an ủi người, hơn nữa, so sánh với Hổ Nữu, Hồ Phỉ Vân càng như một đứa bé, Hổ Nữu mới là đại nhân.
Có điều, câu nói này lại bắn trúng chỗ yếu của Hồ Phỉ Vân, nàng vội lau khô nước mắt, khuôn mặt nhỏ căng thẳng, không cho nước mắt lại chảy xuống. Nàng lấy ra một chiếc gương, soi mình, khuôn mặt nhỏ oan ức, thật giống như lại muốn khóc lên:
- Quả nhiên biến dạng.
- Không xấu, không xấu, đẹp vô cùng!
Lăng Hàn vội lấy thức ăn đưa tới.
- Đến, ăn một chút gì đi.
Nếu như Hổ Nữu, khẳng định mặt mày hớn hở, cái gì cũng ném qua sau đầu, nhưng vị Cửu Quận Vương này lại không phải kẻ tham ăn, biểu hiện không đề chấn chút nào.
- Vậy ngươi liền chờ ở đây, đợi thời gian đến tự nhiên có thể đi ra ngoài.
Lăng Hàn nói.
- Không được!
Hồ Phỉ Vân vội nhảy lên, nắm lấy góc áo của hắn.
- Người ta sợ, người ta không muốn một mình!
Vô cùng đáng thương, phảng phất một cô bé đang làm nũng vậy.
Lăng Hàn thật có chút không cách nào tưởng tượng, một người như vậy tương lai có thể trở thành cường giả siêu cấp quát tháo phong vân.
Nhưng Bát Vương đều trước sau bước vào Tinh Thần cảnh, dựa theo thông lệ, nàng c*̃ng sẽ không ngoại lệ.
- Được rồi, ngươi theo ta đi.
Lăng Hàn gật đầu, hắn không chịu được cặp mắt giống như biết nói kia của Hồ Phỉ Vân. May là nữ nhân này thuộc phái ngây thơ, bằng không nếu như là loại hình quyến rũ, vậy phối hợp đôi mắt kia tuyệt đối có thể mê chết người.